

“Giữa Đại Lộ Đông Tây” của Hứa Kim Tuyền là một bản nhạc trẻ trung và giàu cảm xúc, ghi lại khoảnh khắc rất đời của tình yêu giữa phố xá Sài Gòn với mưa phùn, đèn đường và những vòng xe hối hả, nơi hai con người tìm thấy sự bình yên giản dị khi nắm tay nhau giữa dòng đời chuyển động, qua ca từ gần gũi và chân thành, bài hát gửi gắm thông điệp rằng giữa những bất định của tương lai, chỉ cần có nhau, có một bờ vai để tựa vào và một bàn tay để nắm chặt thì thế giới rộng lớn cũng trở nên dịu dàng và an yên hơn.
“Giữa Đại Lộ Đông Tây” của Hứa Kim Tuyền là một bản nhạc trẻ trung và giàu cảm xúc, ghi lại khoảnh khắc rất đời của tình yêu giữa phố xá Sài Gòn với mưa phùn, đèn đường và những vòng xe hối hả, nơi hai con người tìm thấy sự bình yên giản dị khi nắm tay nhau giữa dòng đời chuyển động, qua ca từ gần gũi và chân thành, bài hát gửi gắm thông điệp rằng giữa những bất định của tương lai, chỉ cần có nhau, có một bờ vai để tựa vào và một bàn tay để nắm chặt thì thế giới rộng lớn cũng trở nên dịu dàng và an yên hơn.
Dưới cơn mưa phùn nhẹ có hai kẻ khờ chen xe lướt nhanh
Lách len qua dòng người vẫn đang ghì chặt tay xe lăn bánh
Gấp phanh nơi đèn đường đếm tay chờ còn ba giây đến xanh
Và em nói yêu anh
Bờ vai của anh là nơi mà em thấy yên bình nhất
Em muốn nương tựa vào anh từ nay, về sau, mãi mãi
Choàng tay khẽ ôm từ sau, làn hơi ấm tan vào nhau
Em muốn nương tựa vào anh từ nay, về sau, mãi mãi
Giữa đại lộ Đông Tây. Có mình cầm đôi tay
Giữa đại lộ Đông Tây
Giữa đại lộ Đông Tây. Có mình cầm đôi tay
Giữa đại lộ Đông Tây
Ánh trăng trên bầu trời nép sau đèn đường như em nép anh
Hát vu vơ bềnh bồng mấy câu chẳng đầu không đuôi em viết
Lá la la là là. Lắng nghe nhịp đập con tim lướt nhanh
Từ câu hát yêu anh, i love u
Bàn tay của anh là nơi mà em thấy yên bình nhất
Đang tải bình luận...
Em muốn nương tựa vào anh từ nay, về sau, mãi mãi
Choàng tay khẽ ôm từ sau, làn hơi ấm tan vào nhau
Em muốn nương tựa vào anh từ nay, về sau, mãi mãi
Trái Đất vẫn cứ xoay cuộc đời mai đây chẳng biết thế nào
Nhưng em vẫn mong mình vẫn như thế thôi
Vẫn sẽ năm tay mặc kệ trời mây có thay có đổi
Nhưng em vẫn mong mình mãi như thế thôi
Bờ vai của anh là nơi mà em thấy yên bình nhất
Em muốn nương tựa vào anh từ nay, về sau, mãi mãi
Choàng tay khẽ ôm từ sau, làn hơi ấm tan vào nhau
Em muốn nương tựa vào anh từ nay, về sau, mãi mãi
Giữa đại lộ Đông Tây. Có mình cầm đôi tay
Giữa đại lộ Đông Tây
Giữa đại lộ Đông Tây. Có mình cầm đôi tay
Giữa đại lộ Đông Tây




