
Karaoke Giọt Buồn Không Tên & Sáng tác Tô Giang
Tác giả: Tô Giang
Thể hiện: Quỳnh Dung
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
“Giọt Buồn Không Tên” của Tô Giang là một ca khúc trữ tình xưa man mác buồn, kể lại khoảnh khắc rất đời khi niềm vui hồn nhiên của một buổi dạo phố, một phòng trà quen và tiếng hát chia ly bỗng hóa thành nỗi đau lặng lẽ trước tin người mình thương lên đường vì non nước, qua ca từ mộc mạc mà thấm thía, bài hát khắc họa sự chuyển biến tinh tế của cảm xúc từ yêu thương vô tư sang mất mát âm thầm, nơi giọt buồn không gọi được thành tên cứ len vào tâm tư người ở lại, để rồi lan dài theo năm tháng chinh chiến, phố xưa vắng bóng và hàng me trút lá, mang đến giá trị tinh thần sâu sắc về sự hy sinh, tình yêu hậu phương và nỗi cô đơn bền bỉ của những trái tim yêu trong thời cuộc nhiều chia xa.
“Giọt Buồn Không Tên” của Tô Giang là một ca khúc trữ tình xưa man mác buồn, kể lại khoảnh khắc rất đời khi niềm vui hồn nhiên của một buổi dạo phố, một phòng trà quen và tiếng hát chia ly bỗng hóa thành nỗi đau lặng lẽ trước tin người mình thương lên đường vì non nước, qua ca từ mộc mạc mà thấm thía, bài hát khắc họa sự chuyển biến tinh tế của cảm xúc từ yêu thương vô tư sang mất mát âm thầm, nơi giọt buồn không gọi được thành tên cứ len vào tâm tư người ở lại, để rồi lan dài theo năm tháng chinh chiến, phố xưa vắng bóng và hàng me trút lá, mang đến giá trị tinh thần sâu sắc về sự hy sinh, tình yêu hậu phương và nỗi cô đơn bền bỉ của những trái tim yêu trong thời cuộc nhiều chia xa.
LỜI BÀI HÁT
Vừa chiều hôm nao anh với tôi đi dạo phố
Hai đứa vòng tay âu yếm như đôi tình nhân
Cười tươi như cô gái thơ ngây vui tình xuân
Chúng mình thân quá thân
Phòng trà nghỉ chân (Mỹ Trân) nghe Thái Thanh ca Biệt Ly
Anh ngước nhìn tôi qua khói hương thơm café
Giọt buồn không tên lén qua tâm tư đê mê
Mình thức đêm thật khuya
Qua ngày đó tôi nghe người nói anh lên đường xa thật rồi
Tôi buồn nhớ tim đau rặng vỡ ôi thương anh thương nhất đời
Bàng hoàng như trong cơn chim bao tôi thầm nghĩ
Non nước điêu linh yêu quê hương anh phải đi
Can đảm lên đường quên đàn em bé ngồi nhớ anh nhớ đêm trường
Từ ngày xa nhau chinh chiến đưa anh về đâu
Vai súng vượt biển mưa nắng khe xanh rừng sâu
Người thân ai cũng nhắc tên anh trong thương yêu
Biết giờ anh trốn nào
Bạn bè của ta mỗi đứa tha phương một nơi
Khu phố ngày xưa nay vắng anh không còn vui
Và hàng cây me trút lá khô trên vai tôi
Càng nhớ thương bạn ơi