
Karaoke Giờ đã không còn nữa & Sáng tác Trúc Hồ
Tác giả: Trúc Hồ
Thể hiện: Nguyễn Hồng Nhung
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Giờ đã không còn nữa" của nhạc sĩ Trúc Hồ là một bản ballad buồn mang đậm phong cách nhạc trẻ hải ngoại thập niên 90, lột tả nỗi đau chia ly của một cuộc tình đầy nghịch cảnh. Nhạc phẩm mở đầu bằng một không gian lạnh lẽo của mùa đông và mưa gió, nơi tình yêu được ví như đã "chết" theo sự rời đi của một người. Tác giả đã khéo léo sử dụng hình ảnh "con sông ngược dòng trôi hai lối" để biện minh cho sự chia cắt—một sự chia cách không phải vì hết yêu, mà vì định mệnh không thể cùng chung bước, tạo nên một nỗi xót xa đầy tính nhân văn. Điệp khúc của bài hát vang lên như một lời tổng kết đầy nghiệt ngã về sự mất mát: "Giờ đã không còn nữa". Khi mưa đã tan và mây đã trôi, thứ còn lại duy nhất chỉ là "nỗi nhớ không tên" và "con sóng lênh đênh". Trúc Hồ đã rất thành công khi xây dựng hình ảnh biển xưa vẫn âm thầm ru lên những âm thanh quen thuộc, như một nhân chứng trung thành cho những kỷ niệm đã qua nhưng không thể nào níu giữ. Lời ca toát lên một sự chấp nhận đau đớn nhưng cao thượng, nơi hai người dù "bên nhau chẳng đặng" nhưng vẫn nguyện giữ trọn tình cảm cho nhau đến mãi mai sau. Khúc hát khép lại trong sự hư vô của dòng thời gian, để lại trong lòng người nghe một khoảng trống mênh mông và niềm trắc ẩn cho những mối tình có duyên mà không có nợ. Dòng nhạc của Trúc Hồ thường mang âm hưởng hiện đại nhưng vẫn giữ được sự sâu sắc trong ca từ. Bạn có muốn tôi cùng bạn tìm hiểu thêm một nhạc phẩm khác của ông như "Trái tim mùa đông" hay một ca khúc về sự chia ly đầy tiếc nuối nào khác không?
"Giờ đã không còn nữa" của nhạc sĩ Trúc Hồ là một bản ballad buồn mang đậm phong cách nhạc trẻ hải ngoại thập niên 90, lột tả nỗi đau chia ly của một cuộc tình đầy nghịch cảnh. Nhạc phẩm mở đầu bằng một không gian lạnh lẽo của mùa đông và mưa gió, nơi tình yêu được ví như đã "chết" theo sự rời đi của một người. Tác giả đã khéo léo sử dụng hình ảnh "con sông ngược dòng trôi hai lối" để biện minh cho sự chia cắt—một sự chia cách không phải vì hết yêu, mà vì định mệnh không thể cùng chung bước, tạo nên một nỗi xót xa đầy tính nhân văn. Điệp khúc của bài hát vang lên như một lời tổng kết đầy nghiệt ngã về sự mất mát: "Giờ đã không còn nữa". Khi mưa đã tan và mây đã trôi, thứ còn lại duy nhất chỉ là "nỗi nhớ không tên" và "con sóng lênh đênh". Trúc Hồ đã rất thành công khi xây dựng hình ảnh biển xưa vẫn âm thầm ru lên những âm thanh quen thuộc, như một nhân chứng trung thành cho những kỷ niệm đã qua nhưng không thể nào níu giữ. Lời ca toát lên một sự chấp nhận đau đớn nhưng cao thượng, nơi hai người dù "bên nhau chẳng đặng" nhưng vẫn nguyện giữ trọn tình cảm cho nhau đến mãi mai sau. Khúc hát khép lại trong sự hư vô của dòng thời gian, để lại trong lòng người nghe một khoảng trống mênh mông và niềm trắc ẩn cho những mối tình có duyên mà không có nợ. Dòng nhạc của Trúc Hồ thường mang âm hưởng hiện đại nhưng vẫn giữ được sự sâu sắc trong ca từ. Bạn có muốn tôi cùng bạn tìm hiểu thêm một nhạc phẩm khác của ông như "Trái tim mùa đông" hay một ca khúc về sự chia ly đầy tiếc nuối nào khác không?
LỜI BÀI HÁT
1. Tình ngỡ như đã chết khi mùa đông gọi gió mưa về
Ngày tháng như đã hết khi anh đành lòng ra đi
Đừng trách anh tội lắm, con sông ngược dòng trôi hai lối
Yêu em thật lòng nhưng không thể cùng em chung bước.
2. Đừng nói thêm gì nữa, yêu anh là em chấp nhận
Ngày tháng sao vội vã, cơn đau một lần xa nhau
Người hỡi xin hãy nhớ, mai sau dù đời chia hai lối
Bên nhau chẳng đặng nhưng vẫn mãi yêu nhau.
ĐK:
Giờ đã không còn nữa khi mưa tan theo mùa đông
Giờ đã không còn nữa khi mây trôi theo dòng sông
Còn đây nỗi nhớ không tên, còn đây con sóng lênh đênh
Biển xưa vẫn mãi ru lên một âm quen.