
Karaoke Giã biệt Sài Gòn & Sáng tác Hoài Nam
Tác giả: Hoài Nam
Thể hiện: Thái Châu
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Giã biệt Sài Gòn" của nhạc sĩ Hoài Nam là một khúc ca đầy xúc động về tâm tình của những người lính trẻ trước giờ lên đường làm nhiệm vụ. Nhạc phẩm mở đầu bằng tình đồng đội gắn bó giữa những người cùng trang lứa, cùng đơn vị đang chia sẻ những phút giây tâm sự cuối cùng giữa lòng Sài Gòn yêu dấu. Hình ảnh những chiếc ba lô nặng trĩu niềm vui lẫn nỗi buồn cùng sự quyến luyến của người em gái hậu phương tạo nên một bầu không khí đầy hoài cảm và thiêng liêng. Tác giả đã khéo léo lột tả tâm trạng của tám người lính trẻ, mỗi người một vẻ nhưng đều chung nỗi niềm tiếc nuối khi phải rời xa thành phố để đi vào chốn sương gió ngút ngàn. Những cơn gió sông Hương lạnh buốt hay khói thuốc chưa từng quen nay bỗng ấm môi chính là những trải nghiệm đầu đời của người trai thời loạn trên bước đường hành quân dặm dài. Dù đêm khuya viết thư tình chưa cạn ý, dù lòng vẫn còn vấn vương bóng hình người thương, nhưng chí làm trai vẫn thôi thúc các anh tiến về phía trước để chia sẻ ngọt bùi cùng sông núi quê hương. Ca khúc khẳng định một lý tưởng sống cao đẹp rằng muốn yêu thương thành phố thì phải biết yêu cả núi rừng, biết hy sinh tình riêng vì nghĩa lớn của dân tộc. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ hiên ngang nhưng cũng rất mực chân thành, phản chiếu tâm hồn nhạy cảm và đầy bản lĩnh của một thế hệ thanh niên sẵn sàng dấn thân. Giai điệu Bolero trầm lắng đưa người nghe vào một không gian của sự chia ly nhưng không bi lụy, mà ngược lại còn tràn đầy niềm tin vào sự gắn kết giữa tiền tuyến và hậu phương. Nhạc phẩm khép lại với lời nhắn nhủ đầy tự hào về khí phách của người trai Việt, để lại dấu ấn sâu đậm về một thời kỳ lịch sử hào hùng và đầy tình người của mảnh đất Sài Gòn xưa. Đây thực sự là một bài ca bất hủ, tôn vinh tình yêu quê hương đất nước hòa quyện cùng tình yêu lứa đôi trong trẻo và bền chặt giữa những biến động của thời cuộc.
"Giã biệt Sài Gòn" của nhạc sĩ Hoài Nam là một khúc ca đầy xúc động về tâm tình của những người lính trẻ trước giờ lên đường làm nhiệm vụ. Nhạc phẩm mở đầu bằng tình đồng đội gắn bó giữa những người cùng trang lứa, cùng đơn vị đang chia sẻ những phút giây tâm sự cuối cùng giữa lòng Sài Gòn yêu dấu. Hình ảnh những chiếc ba lô nặng trĩu niềm vui lẫn nỗi buồn cùng sự quyến luyến của người em gái hậu phương tạo nên một bầu không khí đầy hoài cảm và thiêng liêng. Tác giả đã khéo léo lột tả tâm trạng của tám người lính trẻ, mỗi người một vẻ nhưng đều chung nỗi niềm tiếc nuối khi phải rời xa thành phố để đi vào chốn sương gió ngút ngàn. Những cơn gió sông Hương lạnh buốt hay khói thuốc chưa từng quen nay bỗng ấm môi chính là những trải nghiệm đầu đời của người trai thời loạn trên bước đường hành quân dặm dài. Dù đêm khuya viết thư tình chưa cạn ý, dù lòng vẫn còn vấn vương bóng hình người thương, nhưng chí làm trai vẫn thôi thúc các anh tiến về phía trước để chia sẻ ngọt bùi cùng sông núi quê hương. Ca khúc khẳng định một lý tưởng sống cao đẹp rằng muốn yêu thương thành phố thì phải biết yêu cả núi rừng, biết hy sinh tình riêng vì nghĩa lớn của dân tộc. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ hiên ngang nhưng cũng rất mực chân thành, phản chiếu tâm hồn nhạy cảm và đầy bản lĩnh của một thế hệ thanh niên sẵn sàng dấn thân. Giai điệu Bolero trầm lắng đưa người nghe vào một không gian của sự chia ly nhưng không bi lụy, mà ngược lại còn tràn đầy niềm tin vào sự gắn kết giữa tiền tuyến và hậu phương. Nhạc phẩm khép lại với lời nhắn nhủ đầy tự hào về khí phách của người trai Việt, để lại dấu ấn sâu đậm về một thời kỳ lịch sử hào hùng và đầy tình người của mảnh đất Sài Gòn xưa. Đây thực sự là một bài ca bất hủ, tôn vinh tình yêu quê hương đất nước hòa quyện cùng tình yêu lứa đôi trong trẻo và bền chặt giữa những biến động của thời cuộc.
LỜI BÀI HÁT
1. Cùng trang cùng lứa chúng tôi cùng đơn vị
thương mến nhau chung một toán
Giã từ Sài Gòn yêu,
nửa đêm tâm sự lính mơ kiếp tha hương đồng hành
Vui chung cuộc hành trình,
phong sương chưa lần bước, ba tháng dài được là bao
Hỏi em em lại khóc bàn tay đan níu lại, xin thời gian chưa qua mau
2. Ngày xa thành phố nỗi vui cùng nỗi buồn,
đầy ấp ba-lô nặng lắm
Tám thằng trong chúng tôi,
đứa nghiêng vai ngồi tiếc nuối đứa khoanh tay nhìn trời
Xa nhau trong vài giờ
Không gian thì lại cách xa ngút ngàn rồi em ơi
Gió sông Hương lạnh lắm phải chăng sông núi lạnh hay tại vì anh xa em
ĐK: Bao nhiêu thương nhớ giăng đầy
Bọn tôi cũng gượng cười mà lòng nghe buồn riêng vấn vương
Khói thuốc chưa lần châm mồi Chưa từng quen mùi mà giờ thì nghe ấm môi
Đêm nay viết cánh thư tình, đêm đã khuya rồi mà lời lòng chưa vừa ý
Giờ buồn người ở phương xa vẩn vơ từng đêm qua
3. Đời trai nghiệp lính biết đi là gian khổ
Nhưng vẫn đi cho thỏa chí
Mấy thuở được làm quen
Đó đây sông cùng núi chia sẻ đau thương ngọt bùi
Cho nên dù người thương,
cho nên dù người nhớBa tháng dài được bao nhiêu
Có yêu thương thành phố phải yêu thương núi rừng mới là người trai hiên ngang