
Karaoke Em đi trên cỏ non & Sáng tác Bắc Sơn
Tác giả: Bắc Sơn
Thể hiện: Hà Phương
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Ca khúc Em đi trên cỏ non của nhạc sĩ Bắc Sơn là một bản dân ca đương đại mang đậm âm hưởng Nam Bộ, khơi gợi tình yêu quê hương qua những ký ức tuổi thơ hồn nhiên và những hình ảnh bình dị nơi ngoại thành xóm đạo. Bài hát mở ra một không gian làng quê hữu tình với hình ảnh cô gái che nghiêng nón lá, rụt rè bước qua nhịp cầu tre hay lặn lội qua sông qua đèo để trở về thăm lại mái tranh xưa. Nhạc sĩ đã vô cùng tinh tế khi khắc họa nỗi nhớ không nằm ở những điều xa xôi mà gắn liền với những kỷ niệm thân thương như cây cầu dừa rụng những giọt mưa hay dáng hình người cha tần tảo cõng con đi học trên con đường lấm bùn và vỗ về bằng trò chơi cưỡi ngựa phi. Những hình ảnh khói xám chân mây, áo trắng thơ ngây và bông bưởi rụng trắng dưới nắng vàng đã tạo nên một bức tranh thôn xóm đầy chất thơ, khiến người nghe cảm nhận được sự tha thiết của tình cảm gia đình hòa quyện trong tình yêu đất nước. Điểm nhấn sâu sắc của tác phẩm nằm ở sự thức tỉnh của trái tim về nguồn cội khi nhận ra giá trị của mảnh đất ngoại thành, nơi mẹ từng đợi cha như ruộng đợi phù sa, một sự ví von đầy tính nhân văn và đậm chất nông nghiệp Việt Nam. Với giai điệu mượt mà, lời ca giàu hình ảnh, bài hát không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của cỏ non mát rượi dưới bàn chân mà còn tôn vinh những giá trị tinh thần bền vững của con người Việt Nam luôn hướng về cội nguồn và công ơn sinh thành dưỡng dục.
Ca khúc Em đi trên cỏ non của nhạc sĩ Bắc Sơn là một bản dân ca đương đại mang đậm âm hưởng Nam Bộ, khơi gợi tình yêu quê hương qua những ký ức tuổi thơ hồn nhiên và những hình ảnh bình dị nơi ngoại thành xóm đạo. Bài hát mở ra một không gian làng quê hữu tình với hình ảnh cô gái che nghiêng nón lá, rụt rè bước qua nhịp cầu tre hay lặn lội qua sông qua đèo để trở về thăm lại mái tranh xưa. Nhạc sĩ đã vô cùng tinh tế khi khắc họa nỗi nhớ không nằm ở những điều xa xôi mà gắn liền với những kỷ niệm thân thương như cây cầu dừa rụng những giọt mưa hay dáng hình người cha tần tảo cõng con đi học trên con đường lấm bùn và vỗ về bằng trò chơi cưỡi ngựa phi. Những hình ảnh khói xám chân mây, áo trắng thơ ngây và bông bưởi rụng trắng dưới nắng vàng đã tạo nên một bức tranh thôn xóm đầy chất thơ, khiến người nghe cảm nhận được sự tha thiết của tình cảm gia đình hòa quyện trong tình yêu đất nước. Điểm nhấn sâu sắc của tác phẩm nằm ở sự thức tỉnh của trái tim về nguồn cội khi nhận ra giá trị của mảnh đất ngoại thành, nơi mẹ từng đợi cha như ruộng đợi phù sa, một sự ví von đầy tính nhân văn và đậm chất nông nghiệp Việt Nam. Với giai điệu mượt mà, lời ca giàu hình ảnh, bài hát không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của cỏ non mát rượi dưới bàn chân mà còn tôn vinh những giá trị tinh thần bền vững của con người Việt Nam luôn hướng về cội nguồn và công ơn sinh thành dưỡng dục.
LỜI BÀI HÁT
1. Em đi trên cỏ non mọc ôm đôi bờ đường đê
Em che nghiêng nón lá chân rụt rè qua nhịp cầu tre
Quê hương em ở ngoại thành, xóm nhà tranh
Em đi qua mấy sông vượt mấy đèo
Dẫu trèo lên đỉnh cao mấy núi cũng lặn lội về thăm.
2. Em quên tên luống rau càng cua mọc bờ thềm xưa
Nhưng em không thể quên cây cầu dừa mưa rụng giọt mưa
Cha đưa em đi học ngôi trường xa
Đôi chân em bé nhỏ sợ lấm bùn
Cha ngồi xuống cõng em cha nói cỡi ngựa, ngựa phi.
ĐK: Xám khói xám chân mây hỏi rằng có phải sương mai
Trắng áo trắng ai đi vội vàng bóng dáng thơ ngây
Tia nắng nhuộm vàng thôn xóm cơn gió rụng bông bưởi trắng
Nghe có gì như tha thiết qua lối mòn chưa quen biết.
3. Em chưa đi trên cỏ non chưa từng nghe mát rượi bàn chân
Em chưa qua mấy khúc sông chưa được nhìn đôi vịnh chiều hôm
Em chưa yêu ngoại thành khi mà em
Chưa nghe trái tim mình rung động
Thuở mẹ đợi cha thương lắm như ruộng đợi phù sa.