

"Em bỏ con mình" của tác giả Hoàng Lâm, được thể hiện qua giọng ca đầy cảm xúc của chính tác giả, là một bài hát chạm đến tận cùng nỗi đau và sự mất mát trong tình yêu và gia đình. Ca từ của bài hát khắc họa một bức tranh buồn bã về sự tan vỡ của một cuộc hôn nhân, nơi người chồng đau đớn khi chứng kiến người vợ rời bỏ không chỉ mình anh mà còn cả đứa con thơ dại. Những câu hỏi đầy xót xa như "Người đành lòng sao bỏ con?" và "Mẹ ơi sao bỏ rồi" không chỉ thể hiện nỗi đau của người cha mà còn là tiếng khóc thầm của đứa trẻ thiếu thốn tình thương. Bài hát không chỉ đơn thuần là một câu chuyện tình buồn mà còn là một thông điệp mạnh mẽ về trách nhiệm và tình yêu thương gia đình, khiến người nghe phải suy ngẫm về giá trị của những mối quan hệ thiêng liêng. Với giai điệu buồn và lời ca thấm đẫm nỗi niềm, "Em bỏ con mình" là một tác phẩm nghệ thuật chạm đến trái tim, gợi nhớ về những kỷ niệm đẹp và đau thương trong tình yêu.
"Em bỏ con mình" của tác giả Hoàng Lâm, được thể hiện qua giọng ca đầy cảm xúc của chính tác giả, là một bài hát chạm đến tận cùng nỗi đau và sự mất mát trong tình yêu và gia đình. Ca từ của bài hát khắc họa một bức tranh buồn bã về sự tan vỡ của một cuộc hôn nhân, nơi người chồng đau đớn khi chứng kiến người vợ rời bỏ không chỉ mình anh mà còn cả đứa con thơ dại. Những câu hỏi đầy xót xa như "Người đành lòng sao bỏ con?" và "Mẹ ơi sao bỏ rồi" không chỉ thể hiện nỗi đau của người cha mà còn là tiếng khóc thầm của đứa trẻ thiếu thốn tình thương. Bài hát không chỉ đơn thuần là một câu chuyện tình buồn mà còn là một thông điệp mạnh mẽ về trách nhiệm và tình yêu thương gia đình, khiến người nghe phải suy ngẫm về giá trị của những mối quan hệ thiêng liêng. Với giai điệu buồn và lời ca thấm đẫm nỗi niềm, "Em bỏ con mình" là một tác phẩm nghệ thuật chạm đến trái tim, gợi nhớ về những kỷ niệm đẹp và đau thương trong tình yêu.
Intro: - - - -
1. Nghe hai tiếng vợ chồng sao lòng anh nghe xót xa
Ngày nào bên nhau cớ sao nay em thay lòng
Bỏ con thơ dại em theo người duyên mới giàu sang
2. Bên mái tranh đợi chờ anh buồn than trách đời anh
Từng chiều cô đơn ngồi trong bóng em quay về
Nói không nên lời buồn thương cho số phận nghèo
ĐK: Người đành lòng sao bỏ con? Em bỏ con mình!
đứt ruột đẻ đau mà sao em nhẫn tâm đành
Quên đi hai tiếng vợ chồng mặng nồng tháng ngày bên nhau
Thế nhưng bây giờ người đi anh mãi mong chờ
3. Anh biết em thay lòng, mong chờ cũng chỉ chờ mong
Vợ chồng bao năm mà nay cũng như người dưng
Chỉ thương con khờ, mẹ ơi sao bỏ rồi
Đang tải bình luận...



