

"Duyên Tùy Duyên" của tác giả Trần Anh Khôi, qua giọng hát của Dương Ngọc Thái, là một bản ballad sâu lắng, mang đến những cảm xúc dạt dào về tình yêu và số phận. Bài hát mở đầu với hình ảnh "duyên hỡi duyên tùy duyên", thể hiện sự mỏng manh và biến đổi của tình cảm trong cuộc sống, nơi mà duyên phận được định đoạt bởi trời đất. Những ca từ như "cau trầu đã nên đôi nhưng đời muôn lối khó tránh chia đôi" gợi lên nỗi đau và sự tiếc nuối khi tình yêu không thể trọn vẹn, dù đã có những kỷ niệm đẹp. Cảm xúc chênh vênh giữa yêu thương và mất mát được thể hiện rõ nét qua những câu hỏi đầy day dứt, "Làm sao dễ quên một thời", như một lời nhắc nhở về những kỷ niệm không thể phai mờ. Hình ảnh dòng sông và con đò dạt trôi không chỉ là biểu tượng cho thời gian trôi qua mà còn là sự lạc lõng của con người trong hành trình tìm kiếm tình yêu. "Duyên Tùy Duyên" không chỉ là một bản tình ca, mà còn là một tác phẩm nghệ thuật phản ánh sâu sắc những nỗi niềm về tình yêu, sự chia ly và giá trị của những kỷ niệm, khiến người nghe không khỏi bồi hồi và suy tư.
"Duyên Tùy Duyên" của tác giả Trần Anh Khôi, qua giọng hát của Dương Ngọc Thái, là một bản ballad sâu lắng, mang đến những cảm xúc dạt dào về tình yêu và số phận. Bài hát mở đầu với hình ảnh "duyên hỡi duyên tùy duyên", thể hiện sự mỏng manh và biến đổi của tình cảm trong cuộc sống, nơi mà duyên phận được định đoạt bởi trời đất. Những ca từ như "cau trầu đã nên đôi nhưng đời muôn lối khó tránh chia đôi" gợi lên nỗi đau và sự tiếc nuối khi tình yêu không thể trọn vẹn, dù đã có những kỷ niệm đẹp. Cảm xúc chênh vênh giữa yêu thương và mất mát được thể hiện rõ nét qua những câu hỏi đầy day dứt, "Làm sao dễ quên một thời", như một lời nhắc nhở về những kỷ niệm không thể phai mờ. Hình ảnh dòng sông và con đò dạt trôi không chỉ là biểu tượng cho thời gian trôi qua mà còn là sự lạc lõng của con người trong hành trình tìm kiếm tình yêu. "Duyên Tùy Duyên" không chỉ là một bản tình ca, mà còn là một tác phẩm nghệ thuật phản ánh sâu sắc những nỗi niềm về tình yêu, sự chia ly và giá trị của những kỷ niệm, khiến người nghe không khỏi bồi hồi và suy tư.
Duyên hỡi duyên tuỳ duyên
Duyên hữu duyên do trời
Cau trầu đã nên đôi
nhưng đời muôn lối khó tránh chia đôi
Ai đã kêu chờ ai
nỡ quên ai rồi
Vui tình mới xa xôi
chỉ tội thân tôi lỡ dòng đời trôi
Người ơi! Nỡ quên sao người
Làm sao dễ quên một thời
Giống như ai, đã từng quên ai
Giống như em, gửi sầu ra đi
Chẳng đành lòng nhìn lại dòng sông
Có con đò dạt trôi dưới dòng
Người ta, đã quên tôi rồi
Tình duyên sánh như bọt bèo
Hỡi ai ơi, nỡ đành quên sao
Nghĩa phu thê nỡ nào quên mau
Sóng dạt dào, lào xào bờ sông
Đánh con đò tả tơi dưới dòng
Đang tải bình luận...



