

"Duyên ta lỡ rồi" của tác giả Hoàng Lâm là một bản ballad buồn mang đậm nỗi niềm về tình yêu không thành. Qua từng câu chữ, bài hát khắc họa rõ nét sự tiếc nuối và đau khổ của một chàng trai khi phải đối diện với thực tại rằng tình yêu của mình đã trở thành dĩ vãng. Những ca từ như "Yêu người không yêu càng khổ thêm nhiều" và "Phải chi ta đừng gặp gỡ" thể hiện nỗi đau khi yêu thương không được đáp lại, khiến cho người nghe cảm nhận được sự chua xót trong tình yêu. Cảm xúc lạc lõng, cô đơn được thể hiện qua hình ảnh "anh ngồi lệ ướt bờ mi", tạo nên một không gian u ám nhưng cũng đầy chân thành. Bài hát không chỉ đơn thuần là nỗi buồn của một cuộc tình tan vỡ mà còn là bài học về duyên số, về những điều không thể kiểm soát trong tình yêu. "Duyên ta lỡ rồi" như một lời nhắc nhở rằng, đôi khi, những cuộc gặp gỡ chỉ để lại những kỷ niệm đẹp nhưng cũng đầy đau thương, và giá trị tinh thần của nó nằm ở chỗ chấp nhận và vượt qua.
"Duyên ta lỡ rồi" của tác giả Hoàng Lâm là một bản ballad buồn mang đậm nỗi niềm về tình yêu không thành. Qua từng câu chữ, bài hát khắc họa rõ nét sự tiếc nuối và đau khổ của một chàng trai khi phải đối diện với thực tại rằng tình yêu của mình đã trở thành dĩ vãng. Những ca từ như "Yêu người không yêu càng khổ thêm nhiều" và "Phải chi ta đừng gặp gỡ" thể hiện nỗi đau khi yêu thương không được đáp lại, khiến cho người nghe cảm nhận được sự chua xót trong tình yêu. Cảm xúc lạc lõng, cô đơn được thể hiện qua hình ảnh "anh ngồi lệ ướt bờ mi", tạo nên một không gian u ám nhưng cũng đầy chân thành. Bài hát không chỉ đơn thuần là nỗi buồn của một cuộc tình tan vỡ mà còn là bài học về duyên số, về những điều không thể kiểm soát trong tình yêu. "Duyên ta lỡ rồi" như một lời nhắc nhở rằng, đôi khi, những cuộc gặp gỡ chỉ để lại những kỷ niệm đẹp nhưng cũng đầy đau thương, và giá trị tinh thần của nó nằm ở chỗ chấp nhận và vượt qua.
Intro: - - - -
1. Duyên ta lỡ rồi ta còn buồn chi
Yêu người không yêu càng khổ thêm nhiều
Bởi do duyên số an bài
Cho mình gặp gỡ nhau chi
Để đây giờ cách xa nhau rồi
2. Anh đâu có ngờ em lại đổi thay
Tình yêu đôi ta như nước qua cầu
Thì thôi anh đành câm nín
Cho người cất bước bên ai
Giữ được gì khi người ra đi
ĐK: Người hỡi! người ơi, em đã đi rồi
Anh ngồi lệ ướt bờ mi
Phải chi ta đừng gặp gỡ
Đừng quá yêu vội
Thì giờ anh đâu biết chữ ngờ
3. Yêu chi để rồi anh buồn mình anh
Tình như lá cây hết xanh khi tàn
Đôi ta không còn chung bước
Em thì vui cùng duyên mới
Riêng anh thì cay đắng mình anh
Đang tải bình luận...



