

“Đường xưa lối cũ” của Hoàng Thi Thơ là một bản nhạc trữ tình nhạc xưa thấm đẫm hoài niệm và mất mát, nơi con đường làng quen thuộc với tre, trăng, tiếng ca sông nước trở thành chiếc cầu nối giữa ký ức êm đềm và hiện thực xót xa, qua ca từ mộc mạc mà nghẹn ngào, bài hát khắc họa nỗi đau của người trở về khi mọi thứ vẫn còn nguyên đó nhưng người xưa đã sang ngang, mẹ già đã khuất, chỉ còn lại sự trống vắng không thể lấp đầy, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu lắng về sự đổi thay nghiệt ngã của thời gian, khi con đường cũ vẫn còn mà tình người, mái ấm và yêu thương thân thuộc chỉ còn sống trong nỗi nhớ âm thầm của một đời người.
“Đường xưa lối cũ” của Hoàng Thi Thơ là một bản nhạc trữ tình nhạc xưa thấm đẫm hoài niệm và mất mát, nơi con đường làng quen thuộc với tre, trăng, tiếng ca sông nước trở thành chiếc cầu nối giữa ký ức êm đềm và hiện thực xót xa, qua ca từ mộc mạc mà nghẹn ngào, bài hát khắc họa nỗi đau của người trở về khi mọi thứ vẫn còn nguyên đó nhưng người xưa đã sang ngang, mẹ già đã khuất, chỉ còn lại sự trống vắng không thể lấp đầy, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu lắng về sự đổi thay nghiệt ngã của thời gian, khi con đường cũ vẫn còn mà tình người, mái ấm và yêu thương thân thuộc chỉ còn sống trong nỗi nhớ âm thầm của một đời người.
1. Đường xưa lối cũ, có bóng tre, bóng tre che thôn nghèo
Đường xưa lối cũ, có ánh trăng, ánh trăng soi đường đi
Đường xưa lối cũ, có tiếng ca, tiếng ca trên sông dài
Đường xưa lối cũ, có tiếng tiêu, tiếng tiêu ru lòng ai
2. Đường xưa lối cũ, có em tôi tóc xanh bay mơ màng
Đường chiều dịu nắng, bóng em đi áo nâu in đường trăng
Đường xưa lối cũ, có mẹ tôi run run trong hôn hoàng
Lòng già thương nhớ, nhớ đến tôi, lom khom đi tìm con
ĐK: Khi tôi về, bồi hồi trong nắng
Tưởng gặp người em hân hoan đứng đón anh về
Nào ngờ người em sang ngang khi xuân chưa tàn
Con đò nào đây đưa em tôi vào xa vắng.
Khi tôi về, nghẹn ngào trong nắng
Tưởng gặp mẹ tôi rưng rưng đứng đón con về
Nào ngờ mẹ tôi ra đi bên kia cuộc đời
Không lời biệt ly cuối cùng trước khi phân kỳ.
Đang tải bình luận...
3. Chạnh lòng thương nhớ những phút xưa, phút xưa qua qua rồi
Lạnh lùng tưởng nhớ bóng dáng ai in sâu trong lòng tôi
Đường xưa còn đó, nắng vẫn lên, vẫn trăng treo ven đồi
Mà hình bóng cũ, thiếu trong tôi mỗi khi nghe chiều rơi.





Quang Lê, Châu Ngọc Hà, Quang Lê - Châu Ngọc Hà
Đừng Phụ Lòng Nhau của Đài Phương Trang là một ca khúc trữ tình mộc mạc và chân thành, xoay quanh lời hứa thủy chung của đôi lứa giữa những lo âu rất đời về đổi thay và phận nghèo, ca từ giản dị gợi lên nỗi sợ bị phụ lòng nhưng đồng thời cũng là khát khao được tin tưởng và nương tựa vào nhau trước dòng chảy vô thường của cuộc sống, hình ảnh trầu cau, lời mẹ dặn và ước mơ ngày đẹp đôi làm nổi bật giá trị truyền thống của tình yêu gắn với gia đình và đạo nghĩa, bài hát gửi gắm thông điệp ấm áp rằng khi hai trái tim đã trao trọn niềm tin, thì thời gian, hoàn cảnh hay nghèo khó cũng không thể làm phai nhạt một tình yêu chân thật và bền bỉ.