

“Đóa phù dung cuối cùng” của Thanh Hưng là một bản ballad hiện đại thấm đẫm nỗi buồn chia ly, dùng hình ảnh hoa phù dung sớm nở tối tàn như ẩn dụ cho một mối tình đẹp nhưng mong manh và dang dở, nơi nhân vật trữ tình bất lực nhìn người mình yêu rời đi trong im lặng, để lại phía sau bức tranh tình yêu không màu, những giấc mơ chưa kịp vẽ trọn và nỗi đau của sự trưởng thành bất đắc dĩ, qua đó bài hát chạm đến cảm xúc sâu kín của người nghe khi nói về sự hy sinh cuối cùng trong tình yêu là buông tay, trả lại bình yên cho người ở lại và đối diện với chính nỗi nhớ của mình.
“Đóa phù dung cuối cùng” của Thanh Hưng là một bản ballad hiện đại thấm đẫm nỗi buồn chia ly, dùng hình ảnh hoa phù dung sớm nở tối tàn như ẩn dụ cho một mối tình đẹp nhưng mong manh và dang dở, nơi nhân vật trữ tình bất lực nhìn người mình yêu rời đi trong im lặng, để lại phía sau bức tranh tình yêu không màu, những giấc mơ chưa kịp vẽ trọn và nỗi đau của sự trưởng thành bất đắc dĩ, qua đó bài hát chạm đến cảm xúc sâu kín của người nghe khi nói về sự hy sinh cuối cùng trong tình yêu là buông tay, trả lại bình yên cho người ở lại và đối diện với chính nỗi nhớ của mình.
Vài giây phút trôi trước khi trời tối
Đôi mắt ngấn lệ để rơi bó hoa em đã gửi tới
Phù dung trắng trong như thay lời nói
“dừng lại thôi”
Từ nay suốt kiếp chẳng thể có đôi
T-ĐK:
Cuộc đời nhiều đau đớn sẽ trưởng thành
Mà anh thật sự chỉ muốn là một đứa bé vẽ truyện tranh
Đóa phù dung đổi màu rất đẹp
Thế nhưng sớm nở đến tối tàn
Giống như ta bây giờ tình đẹp là tình dở dang.
ĐK:
Chẳng biết anh mang thân phận gì để giờ còn nhớ nhau
Tình ta tựa như bức tranh đen trắng mãi không tô màu
Tiếng đóng cửa rất khẽ biết em đã rời đi
Mà chẳng thể nào dám níu tay em
Và nói “em đừng đi!”
Ngàn cánh hoa bay trên trời xa rời lá nhẹ rơi đó đây
Để em tự do với mây là cách yêu em cuối cùng
Người ấy không về nữa chàng trai thích truyện xưa
Đang tải bình luận...
Chẳng dám cầm màu tô vẽ
Nên bức tranh yêu thương vẫn không màu.
T-ĐK:
Cuộc đời nhiều đau đớn sẽ trưởng thành
Mà anh thật sự chỉ muốn là một đứa bé vẽ truyện tranh
Đóa phù dung đổi màu rất đẹp
Thế nhưng sớm nở đến tối tàn
Giống như ta bây giờ tình đẹp là tình dở dang.
ĐK:
Chẳng biết anh mang thân phận gì để giờ còn nhớ nhau
Tình ta tựa như bức tranh đen trắng mãi không tô màu
Tiếng đóng cửa rất khẽ biết em đã rời đi
Mà chẳng thể nào dám níu tay em
Và nói “em đừng đi!”
Ngàn cánh hoa bay trên trời xa rời lá nhẹ rơi đó đây
Để em tự do với mây là cách yêu em cuối cùng
Người ấy không về nữa chàng trai thích truyện xưa
Chẳng dám cầm màu tô vẽ
Nên bức tranh yêu thương vẫn không màu.
* Ngày tình duyên hai ta đứt đoạn giữa đời
Phù dung bay theo mưa kín đường mờ lối
Trả lại em về với yên bình
Trả lại anh về với chính mình
Phải mất bao lâu anh quên nỗi nhớ.



