

“Đổ Sông Đổ Biển” của Long Họ Huỳnh là một bản nhạc hiện đại nhuốm màu buồn, kể lại tâm trạng của người đàn ông kiệt quệ khi đặt trọn chân thành và hy vọng vào tình yêu nhưng chỉ nhận về tổn thương, qua những ca từ đầy day dứt về sự dối trá, lạc lối và cảm giác mắc kẹt giữa buông tay hay tiếp tục đau lòng, bài hát chạm đến nỗi cô đơn rất thật của những trái tim yêu hết mình, để rồi nhận ra không phải giấc mơ nào cũng đẹp và đôi khi học cách quên đi cũng là cách tự cứu lấy chính mình.
“Đổ Sông Đổ Biển” của Long Họ Huỳnh là một bản nhạc hiện đại nhuốm màu buồn, kể lại tâm trạng của người đàn ông kiệt quệ khi đặt trọn chân thành và hy vọng vào tình yêu nhưng chỉ nhận về tổn thương, qua những ca từ đầy day dứt về sự dối trá, lạc lối và cảm giác mắc kẹt giữa buông tay hay tiếp tục đau lòng, bài hát chạm đến nỗi cô đơn rất thật của những trái tim yêu hết mình, để rồi nhận ra không phải giấc mơ nào cũng đẹp và đôi khi học cách quên đi cũng là cách tự cứu lấy chính mình.
Đặt tay lên lồng ngực nghe con tim lên tiếng
Quá mệt rồi vì những ưu phiền
Vì thương em anh cố gắng trao em bầu trời nắng ấm
Nhưng em mang lại những cay đắng
Không yêu nhau đừng để cho nhau nhiều hy vọng
Vô tình lại giết chết con tim của người hay mơ mộng
Tình yêu anh gói ghém trao em bằng chân thành
Nhưng người lại đem ra đổ sông đổ biển
Anh đứng giữa nơi vực sâu bước là ngã nhưng lùi lại là nỗi đau
Đứng cũng không xong nên giờ anh biết phải làm sao
Miệng người dệt gấm thêu hoa nào biết thật lòng hay dối trá
Lạc vào mê cung em anh chẳng tìm thấy lối ra
Anh giống như những loài chim chọn nhầm tổ khi con tim đặt lầm chỗ
Có mấy ai ngờ đời này đâu đẹp như là trong giấc mơ
Lòng người đổi trắng thay đen khiến ta thành người lạ chẳng quen
Hét lên thật to anh hứa với lòng sẽ quên em
Đang tải bình luận...




