

"Dĩ vãng một loài hoa" của tác giả Anh Bằng, được thể hiện qua giọng ca đầy cảm xúc của Hà Thanh Xuân, là một bản ballad trữ tình sâu lắng, mang đến cho người nghe nỗi nhớ thương và sự tiếc nuối về một tình yêu đã qua. Ca từ bài hát gợi nhớ về những chiều thu êm đềm, nơi những kỷ niệm ngọt ngào được khắc sâu trong tâm trí, nhưng cũng đầy bi thương khi tình yêu không còn, chỉ để lại những vết thương lòng. Những hình ảnh như "đoá ti gôn" hay "mái tóc thơm mùi nắng" không chỉ tái hiện vẻ đẹp của tình yêu mà còn thể hiện sự mong chờ, hy vọng vào một cuộc gặp gỡ, dù là trong mộng mị. Đặc biệt, điệp khúc thể hiện sự tan vỡ của một mối tình, khi "đời đầy giông bão" cuốn trôi đi những kỷ niệm đẹp, để lại nỗi đau và sự cô đơn. Bài hát khắc họa rõ nét tâm trạng của người đã yêu, với những day dứt về quá khứ, và sự chấp nhận rằng tình yêu đầu có thể sẽ không bao giờ trở lại. "Dĩ vãng một loài hoa" không chỉ là một bản tình ca, mà còn là một tác phẩm nghệ thuật sâu sắc, chạm đến trái tim của những ai đã từng yêu và mất mát.
"Dĩ vãng một loài hoa" của tác giả Anh Bằng, được thể hiện qua giọng ca đầy cảm xúc của Hà Thanh Xuân, là một bản ballad trữ tình sâu lắng, mang đến cho người nghe nỗi nhớ thương và sự tiếc nuối về một tình yêu đã qua. Ca từ bài hát gợi nhớ về những chiều thu êm đềm, nơi những kỷ niệm ngọt ngào được khắc sâu trong tâm trí, nhưng cũng đầy bi thương khi tình yêu không còn, chỉ để lại những vết thương lòng. Những hình ảnh như "đoá ti gôn" hay "mái tóc thơm mùi nắng" không chỉ tái hiện vẻ đẹp của tình yêu mà còn thể hiện sự mong chờ, hy vọng vào một cuộc gặp gỡ, dù là trong mộng mị. Đặc biệt, điệp khúc thể hiện sự tan vỡ của một mối tình, khi "đời đầy giông bão" cuốn trôi đi những kỷ niệm đẹp, để lại nỗi đau và sự cô đơn. Bài hát khắc họa rõ nét tâm trạng của người đã yêu, với những day dứt về quá khứ, và sự chấp nhận rằng tình yêu đầu có thể sẽ không bao giờ trở lại. "Dĩ vãng một loài hoa" không chỉ là một bản tình ca, mà còn là một tác phẩm nghệ thuật sâu sắc, chạm đến trái tim của những ai đã từng yêu và mất mát.
1. Những chiều thu ấy tôi còn nhớ
Nhìn đoá ti gôn đẹp vô bờ
Cài vào mái tóc thơm mùi nắng
Tôi đợi tôi chờ bóng một người lại thăm.
Nhớ rằng người ấy xưa chiều vắng
Thường ngắm xa xăm thật lành lùng
Bảo rằng hoa dáng tim rạn vỡ
Nên sợ duyên mình mai này cũng thế thôi.
ĐK:
Từ thu ấy đời đầy giông bão
Đã cuốn trôi đi cuộc tình này
Người xa quá duyên xưa đành lỡ
Một ngày pháo cưới rắc đầy sân.
Từng thu chết rồi từng thu chết
Vần giữ trong tim bóng một người
Giờ tôi biết sao hao rạn vỡ
Thì tình đã chia xa.
2. Nhớ hoài người ấy hay hờn dỗi
Thường vuốt tóc tôi và thở dài
Thường buồn khi thấy tôi cười nói
Tôi nào nghĩ rằng có ngày tình lẻ đôi.
Chắc gì người ấy quên mà sống
Đang tải bình luận...
Từ biết tin tôi đã lấy chồng
Tình đầu tan tác như bọt sóng
Buồn lắm trời ơi người ấy có còn không.



