

Đêm dài của Tha Phương là một ca khúc trữ tình sâu lắng và u uẩn, với ca từ giàu chất thơ và hình ảnh siêu thực đã khắc họa nỗi cô đơn cùng khát vọng yêu thương tuyệt đối trong một cuộc tình dở dang, nơi tình yêu được ví như máu thịt và nhịp thở, mất đi là cả thế giới hóa hư không, để rồi giữa mưa đêm, bóng tối và những hẹn thề tan theo gió, bài hát gửi gắm giá trị tinh thần của sự thủy chung, nỗi đau thầm lặng và tiếng lòng khắc khoải của con người khi yêu sâu nhưng phải bước đi một mình trong đêm dài vô tận của cảm xúc.
Đêm dài của Tha Phương là một ca khúc trữ tình sâu lắng và u uẩn, với ca từ giàu chất thơ và hình ảnh siêu thực đã khắc họa nỗi cô đơn cùng khát vọng yêu thương tuyệt đối trong một cuộc tình dở dang, nơi tình yêu được ví như máu thịt và nhịp thở, mất đi là cả thế giới hóa hư không, để rồi giữa mưa đêm, bóng tối và những hẹn thề tan theo gió, bài hát gửi gắm giá trị tinh thần của sự thủy chung, nỗi đau thầm lặng và tiếng lòng khắc khoải của con người khi yêu sâu nhưng phải bước đi một mình trong đêm dài vô tận của cảm xúc.
1. Như tơ trời, từng giọt nước mắt trên hạnh phúc tôi
Như mi nàng, vội vàng khép kín, mảnh đời dở dang
Cơn say tình chìm theo sóng nước
Đêm không cùng mình ta thắp đuốc đi hoang.
2. Đôi tay nào một thời cuống quýt, ôm trọn giấc mơ
Ôi mây chiều mềm như tơ liễu, tóc thề gió đưa
Mây vô tình làm mưa tóc rối
Thung lũng buồn chìm trong bóng tối đêm dài.
ĐK:
Yêu em như dòng máu yêu em như nhịp thở
Hạnh phúc như bóng chim trời
Xa em ta là hư không
Thiên đường hoang vu đông dài lê thê
Chiều vàng rơi tan tác hẹn thề tàn trong gió
Tình mình còn chăng em hỡi có phai.
Mưa reo mái hiên nhớ em tìm đến
Mưa như khúc ca sẽ không rời xa
Mưa soi bóng em khuất trong màn đêm
Tin yêu lạc lối, thú đau thương nào thấm sâu linh hồn.
Đang tải bình luận...
3. Con ve sầu vừa ngừng tiếng hát, xa lìa thế gian
Trong đất trời về đâu ta hỡi, kiếp người đã vơi
Bên vách đời bàn tay sỏi đá
Bên kia trời làm sao ta biết em buồn.



