

“Đêm cuối cùng” của Phạm Đình Chương là một ca khúc nhạc xưa trữ tình thấm đẫm nỗi chia ly, ghi lại khoảnh khắc tiễn biệt đầy nghẹn ngào của hai người yêu nhau trong đêm mưa lạnh, nơi cái nắm tay không lời, giọt lệ rưng rưng và giấc mộng chưa thành hòa quyện thành một nỗi buồn sâu lắng, qua ca từ tinh tế và giai điệu chậm buồn, bài hát không chỉ khắc họa nỗi đau của phút chia phôi mà còn gửi gắm niềm tin mong manh vào một ngày đoàn tụ, để “đêm cuối cùng” vừa là dấu chấm lặng của hiện tại vừa là lời hẹn ước dịu dàng cho tương lai, mang giá trị tinh thần bền bỉ về tình yêu, hy vọng và sự thủy chung.
“Đêm cuối cùng” của Phạm Đình Chương là một ca khúc nhạc xưa trữ tình thấm đẫm nỗi chia ly, ghi lại khoảnh khắc tiễn biệt đầy nghẹn ngào của hai người yêu nhau trong đêm mưa lạnh, nơi cái nắm tay không lời, giọt lệ rưng rưng và giấc mộng chưa thành hòa quyện thành một nỗi buồn sâu lắng, qua ca từ tinh tế và giai điệu chậm buồn, bài hát không chỉ khắc họa nỗi đau của phút chia phôi mà còn gửi gắm niềm tin mong manh vào một ngày đoàn tụ, để “đêm cuối cùng” vừa là dấu chấm lặng của hiện tại vừa là lời hẹn ước dịu dàng cho tương lai, mang giá trị tinh thần bền bỉ về tình yêu, hy vọng và sự thủy chung.
1. Đêm nay đêm cuối cùng gần nhau
Lệ buồn rưng rưng, lời hát thương đau
Nhịp mưa bâng khuâng ngoài phố lạnh
Giọt sầu rơi ướt hồn phiêu linh
Nắm tay không lời
Cố hé run run môi cười
Lúc chia phôi bên trời tiếc thương
Đêm nay đôi mái đầu còn xanh
Ngậm ngùi thầm trao nhau giấc mộng chưa thành
2. Em ơi đừng khóc sầu biệt ly
Vì lệ tuôn rơi làm héo xuân thì
Dù đêm sâu như hồn chúng mình
Dù không gian cách trở mông mênh
Hãy tin một niềm
Mối nhớ thương xưa vẹn tuyền
Sẽ cho ta ngày về thắm duyên
Em ơi đêm cuối cùng gần nhau
Hẹn hò một ngày sau nối mộng ban đầu
* Hẹn hò một ngày sau nối mộng ban đầu
Đang tải bình luận...


