
Tác giả: Ngô Tín; Thơ: Trần Thị Lam
Thể hiện:
Bài hát "Đất nước mình ngộ quá phải không anh?" của tác giả Ngô Tín, dựa trên thơ của Trần Thị Lam, được thể hiện qua giọng ca của Ngô Tín và Erlinda, là một bản nhạc đầy trăn trở về thực trạng và tương lai của đất nước. Ca từ sâu sắc phản ánh sự mâu thuẫn giữa vẻ đẹp thiên nhiên, văn hóa truyền thống với những vấn đề xã hội như bất công, ô nhiễm môi trường và gánh nặng nợ nần mà thế hệ trẻ phải gánh vác. Qua hình ảnh bánh chưng, tượng đài nghìn tỉ hay những con thuyền nhớ sóng khơi xa, bài hát khơi dậy cảm xúc xót xa, đồng thời đặt ra câu hỏi lớn về sự trưởng thành và hướng đi của đất nước trong bối cảnh hiện đại. Đây không chỉ là lời than thở mà còn là lời kêu gọi thức tỉnh, giữ gìn và trân trọng giá trị cội nguồn, đồng thời suy ngẫm về trách nhiệm của mỗi người đối với tương lai chung.
Bài hát "Đất nước mình ngộ quá phải không anh?" của tác giả Ngô Tín, dựa trên thơ của Trần Thị Lam, được thể hiện qua giọng ca của Ngô Tín và Erlinda, là một bản nhạc đầy trăn trở về thực trạng và tương lai của đất nước. Ca từ sâu sắc phản ánh sự mâu thuẫn giữa vẻ đẹp thiên nhiên, văn hóa truyền thống với những vấn đề xã hội như bất công, ô nhiễm môi trường và gánh nặng nợ nần mà thế hệ trẻ phải gánh vác. Qua hình ảnh bánh chưng, tượng đài nghìn tỉ hay những con thuyền nhớ sóng khơi xa, bài hát khơi dậy cảm xúc xót xa, đồng thời đặt ra câu hỏi lớn về sự trưởng thành và hướng đi của đất nước trong bối cảnh hiện đại. Đây không chỉ là lời than thở mà còn là lời kêu gọi thức tỉnh, giữ gìn và trân trọng giá trị cội nguồn, đồng thời suy ngẫm về trách nhiệm của mỗi người đối với tương lai chung.
1. Đất nước mình ngộ lắm phải không anh?
Bốn ngàn năm mà dân chưa trưởng thành
Bốn ngàn năm mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi
Đất nước mình lạ quá phải không anh?
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người như cái móng tay
ĐK: Đất nước mình buồn quá phải không anh?
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa
2. Đất nước mình thương lắm phải không anh?
Mỗi trẻ sinh ra đã gánh nợ nần
Di sản cho mai sau có gì mà trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu
Đất nước mình rồi sẽ về đâu?
Anh không biết em làm sao biết được
Hỏi trời xanh, gửi người sau, người trước
Đang tải bình luận...
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu