
Karaoke Đành Lòng Sao & Sáng tác Anh Rồng
Tác giả: Anh Rồng
Thể hiện: Anh Rồng
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát "Đành Lòng Sao" của tác giả Anh Rồng là một bản nhạc buồn mang đậm âm hưởng dân tâm sự về nỗi đau khi bị người yêu phản bội vì hư vinh vật chất. Lời ca trách cứ nhẹ nhàng nhưng cay đắng về việc người con gái đã quên đi những ngày mưa nắng có nhau để chạy theo cuộc sống bạc vàng xa hoa. Những lời thề hẹn gắn bó khi xưa nay đành đứt đoạn vì đối phương coi trọng phù du nặng hơn tình nghĩa, biến hai người từng yêu sâu đậm trở thành kẻ lạ làm ngơ. Chàng trai đau xót nhìn người mình thương say mê gấm lụa ngọc ngà mà vứt bỏ đi sợi duyên tình cũ, mặc cho anh vẫn ôm nỗi nhớ cùng bóng hình nàng trong tranh vẽ. Sự đối lập giữa phận nghèo hèn, đôi tay lấm lem với sự lộng lẫy của người mới khiến nhân vật chính tự trách thân mình không thể níu giữ được nhành hoa. Từng câu hỏi "Đành lòng sao" vang lên như một sự bế tắc, khẳng định nỗi đau này sẽ theo mãi cho đến khi mái đầu bạc trắng vẫn không hề vơi bớt. Dù trăng vẫn sáng và dòng đời vẫn trôi, nhưng sự phũ phàng của người ra đi đã để lại một khoảng trống vô vọng cùng những kỷ niệm dãi dầu giông gió nay chỉ còn là tàn tro. Bài hát phê phán lối sống thực dụng, đồng thời bày tỏ sự đồng cảm với những tâm hồn thủy chung nhưng phải nhận lấy cái kết đắng cay trong tình yêu. Cuối cùng, âm nhạc tăng tone như đẩy cảm xúc uất nghẹn lên cao trào, khép lại câu chuyện tình nhạt nhòa bằng sự cô đơn lẻ bóng của người ở lại. Tác phẩm là lời cảnh tỉnh về giá trị của lòng chân thành trong một xã hội mà đôi khi vật chất có thể dễ dàng làm thay đổi lòng người.
Bài hát "Đành Lòng Sao" của tác giả Anh Rồng là một bản nhạc buồn mang đậm âm hưởng dân tâm sự về nỗi đau khi bị người yêu phản bội vì hư vinh vật chất. Lời ca trách cứ nhẹ nhàng nhưng cay đắng về việc người con gái đã quên đi những ngày mưa nắng có nhau để chạy theo cuộc sống bạc vàng xa hoa. Những lời thề hẹn gắn bó khi xưa nay đành đứt đoạn vì đối phương coi trọng phù du nặng hơn tình nghĩa, biến hai người từng yêu sâu đậm trở thành kẻ lạ làm ngơ. Chàng trai đau xót nhìn người mình thương say mê gấm lụa ngọc ngà mà vứt bỏ đi sợi duyên tình cũ, mặc cho anh vẫn ôm nỗi nhớ cùng bóng hình nàng trong tranh vẽ. Sự đối lập giữa phận nghèo hèn, đôi tay lấm lem với sự lộng lẫy của người mới khiến nhân vật chính tự trách thân mình không thể níu giữ được nhành hoa. Từng câu hỏi "Đành lòng sao" vang lên như một sự bế tắc, khẳng định nỗi đau này sẽ theo mãi cho đến khi mái đầu bạc trắng vẫn không hề vơi bớt. Dù trăng vẫn sáng và dòng đời vẫn trôi, nhưng sự phũ phàng của người ra đi đã để lại một khoảng trống vô vọng cùng những kỷ niệm dãi dầu giông gió nay chỉ còn là tàn tro. Bài hát phê phán lối sống thực dụng, đồng thời bày tỏ sự đồng cảm với những tâm hồn thủy chung nhưng phải nhận lấy cái kết đắng cay trong tình yêu. Cuối cùng, âm nhạc tăng tone như đẩy cảm xúc uất nghẹn lên cao trào, khép lại câu chuyện tình nhạt nhòa bằng sự cô đơn lẻ bóng của người ở lại. Tác phẩm là lời cảnh tỉnh về giá trị của lòng chân thành trong một xã hội mà đôi khi vật chất có thể dễ dàng làm thay đổi lòng người.
LỜI BÀI HÁT
Đành lòng sao em mà quên ngày mưa ngày nắng
Che đầu qua ngày giông ngày gió
Dãi dầu ôm lấy nhau nói sao cũng đành mà giờ.
Bạc vàng xa hoa phù du nặng hơn tình nghĩa
Chia sợi duyên người bên một nửa
Đứt đoạn sao nói yêu nói thương người ơi.
Đành lòng mà quên đành lòng mà đi
Đành lòng mà người chạy theo ai giàu sang rồi quên
Gió sương có nhau ấy mà theo ai cho ngọc cho ngà
Đành lòng như chưa từng quen từng biết
Đành lòng giờ mình nhìn như hai người dưng làm ngơ
Có khi tóc hai mái đầu nỗi đau vẫn không hề vơi.
Trăng vẫn trôi vẫn sáng người phũ phàng dẫn lối
Đem theo nỗi nhớ quên đi câu thề ai khi xưa từng đã nói
Phải duyên phải kiếp thì mình tìm về
Gấm lụa có gì mà mê
Đời thiêu thân tự bay vào bể trách làm sao mà đời bạc thế.
Chắc vẫn còn mong bên kia sông bóng chàng nhà thơ làm họa sĩ
Vẽ nét mực vàng ảnh nàng trong tranh trên tay cầm nâng hoa mạ rỉ
Đôi nét thăng trầm tô đậm cảm xúc
Cặp mắt hướng về chàng xa xăm
Chạnh lòng chàng nghĩ nguyện ước duyên tình nữ phụ có chờ được trăm năm.
Bạc vàng xa hoa phù du nặng hơn tình nghĩa
Chia sợi duyên người bên một nửa
Đứt đoạn sao nói yêu nói thương người ơi.
Đành lòng mà quên đành lòng mà đi
Đành lòng mà người chạy theo ai giàu sang rồi quên
Gió sương có nhau ấy mà theo ai cho ngọc cho ngà
Đành lòng như chưa từng quen từng biết
Đành lòng giờ mình nhìn như hai người dưng làm ngơ
Có khi tóc hai mái đầu nỗi đau vẫn không hề vơi.
* Giờ người phụ tình mình cầu điều mộng vàng
Phận bần hèn nghèo nàn thì làm gì người màng
Thà là từ đầu đừng hẹn lời bạc đầu
Nói sao có sao cớ sao thế sao
Cũng đành vậy mà.
Còn lại gì chỉ còn lại một mình một mình
Còn lại gì chỉ còn lại cuộc tình nhạt nhòa
Trách thân phận mình đôi tay lấm lem sao nếu giữ nhành hoa.
Tăng tone ->
Đành lòng mà quên đành lòng mà đi
Đành lòng mà người chạy theo ai giàu sang rồi quên
Gió sương có nhau ấy mà theo ai cho ngọc cho ngà
Đành lòng như chưa từng quen từng biết
Đành lòng giờ mình nhìn như hai người dưng làm ngơ
Có khi tóc hai mái đầu nỗi đau vẫn không hề vơi.