

“Đà Lạt nên thơ” của Nhựt Phương là một ca khúc trữ tình mang đậm chất nhạc xưa lãng mạn, vẽ nên bức tranh Đà Lạt mờ sương với tiếng thông reo, chim gọi đàn, hồ Xuân Hương xanh biếc và Thác Cam Ly đầy thương nhớ, qua ca từ dịu dàng và giàu hình ảnh, bài hát không chỉ gợi lại vẻ đẹp nên thơ của phố núi mà còn gửi gắm nỗi vấn vương của tình yêu và chia ly, nơi ký ức, con người và cảnh vật hòa quyện thành nỗi nhớ miên man, để rồi Đà Lạt hiện lên như một miền yêu thương cũ, càng xa càng thấm, càng nhớ càng thấy lòng rạn vỡ nhưng vẫn yêu hoài không nguôi.
“Đà Lạt nên thơ” của Nhựt Phương là một ca khúc trữ tình mang đậm chất nhạc xưa lãng mạn, vẽ nên bức tranh Đà Lạt mờ sương với tiếng thông reo, chim gọi đàn, hồ Xuân Hương xanh biếc và Thác Cam Ly đầy thương nhớ, qua ca từ dịu dàng và giàu hình ảnh, bài hát không chỉ gợi lại vẻ đẹp nên thơ của phố núi mà còn gửi gắm nỗi vấn vương của tình yêu và chia ly, nơi ký ức, con người và cảnh vật hòa quyện thành nỗi nhớ miên man, để rồi Đà Lạt hiện lên như một miền yêu thương cũ, càng xa càng thấm, càng nhớ càng thấy lòng rạn vỡ nhưng vẫn yêu hoài không nguôi.
1. Về đây nghe tiếng thông reo trên ngàn
Về đây ríu rít chim muông gọi đàn
Đà Lạt hoa thênh thang ngàn lối
Người tình ơi sao không chờ tới
Chiều hoàng hôn chất ngất hồn tôi.
2. Về đây say đắm bên hoa muôn màu
Về đây tha thướt dáng yêu hôm nào
Đà Lạt mơ yêu thương còn đấy
Bạn lòng ơi nay đâu tìm thấy
Người chờ người xa tít chân mây.
ĐK:
Đà Lạt ơi, xanh trong nước hồ Xuân Hương
Yêu sao bóng hình tôi thương, bao ngày xa cách vấn vương
Đà Lạt ơi, mùa đông nào ở lại nơi đây
Thác Cam Ly thương nhớ vơi đầy
Cùng về đây hát câu sum vầy.
3. Về đây chia sớt yêu thương cuộc đời
Về đây sưởi ấm tin yêu bên người
Đà Lạt yêu miên man niềm nhớ
Ngày rời xa tim tôi rạn vỡ
Mãi yêu hoài Đà Lạt nên thơ.
Đang tải bình luận...



