

Tác giả: Dương Quang Cát; Diên An
Thể hiện: Mạnh Quỳnh
"Cuối nẻo đường tình" của tác giả Dương Quang Cát và Diên An, được thể hiện bởi giọng ca Mạnh Quỳnh, là một bản ballad đầy tâm trạng, khắc họa những nỗi niềm sâu sắc của tình yêu đã qua. Qua từng câu chữ, bài hát gợi nhớ về những kỷ niệm ngọt ngào nhưng cũng đầy đau thương, khi hình ảnh "người xưa" và "mùa thu" trở thành biểu tượng cho những gì đã mất. Ca từ thể hiện sự tiếc nuối, khi tình yêu dần phai nhạt, như "son môi nhạt phai", và cảm giác cô đơn lặng lẽ trong không gian tĩnh lặng. Những hình ảnh như "đêm đêm từng cơn gió lạ" hay "vùng đau đớn không tên" khiến người nghe cảm nhận rõ ràng sự trăn trở và nỗi buồn sâu thẳm, khi phải giã từ những giấc mơ đẹp để đối diện với thực tại. Thông điệp của bài hát không chỉ là sự luyến tiếc mà còn là một lời nhắc nhở về sự mong manh của tình yêu, như "lá bay" trong gió, để lại trong lòng người nghe một cảm xúc vừa xót xa vừa trăn trở về những mối tình đã qua.
"Cuối nẻo đường tình" của tác giả Dương Quang Cát và Diên An, được thể hiện bởi giọng ca Mạnh Quỳnh, là một bản ballad đầy tâm trạng, khắc họa những nỗi niềm sâu sắc của tình yêu đã qua. Qua từng câu chữ, bài hát gợi nhớ về những kỷ niệm ngọt ngào nhưng cũng đầy đau thương, khi hình ảnh "người xưa" và "mùa thu" trở thành biểu tượng cho những gì đã mất. Ca từ thể hiện sự tiếc nuối, khi tình yêu dần phai nhạt, như "son môi nhạt phai", và cảm giác cô đơn lặng lẽ trong không gian tĩnh lặng. Những hình ảnh như "đêm đêm từng cơn gió lạ" hay "vùng đau đớn không tên" khiến người nghe cảm nhận rõ ràng sự trăn trở và nỗi buồn sâu thẳm, khi phải giã từ những giấc mơ đẹp để đối diện với thực tại. Thông điệp của bài hát không chỉ là sự luyến tiếc mà còn là một lời nhắc nhở về sự mong manh của tình yêu, như "lá bay" trong gió, để lại trong lòng người nghe một cảm xúc vừa xót xa vừa trăn trở về những mối tình đã qua.
Người xưa vẫn còn đây sao mây vội bay
Son môi nhạt phai đôi mắt mùa thu ấy
Giá băng hơn tù đày hỏi xin cho một người
Một ngày xưa ấy, tình còn nhiều mê say
Dù hơi thở vào đêm, không gian lặng yên
Cho em gọi tên, nhưng thôi đừng lên tiếng
Hãy vui giấc mộng bền, thuở xa cơn muộn phiền
Qua vùng xao xuyến tìm nguồn vui với anh
Nhưng rồi mùa thu đổi thay buồn lên lá bay
Đêm đêm từng cơn gió lạ
Ai đưa ai vô tình vào vùng đau đớn không tên
Rồi giã từ mộng mơ, phôi pha lời thơ
Anh quên tình xưa không đi về chung lối
Xót xa trên nụ cười, dối gian đem vào đời
Ôi tình yêu cuối, vội vàng như lá bay
Đang tải bình luận...



