

"Cũng đành ngó lơ" của tác giả Nguyễn Nhất Huy, do ca sĩ Hồ Văn Cường thể hiện, là một bản ballad đầy nỗi niềm và tâm tư. Bài hát khắc họa hình ảnh một tình yêu xa cách, nơi dòng sông trở thành biểu tượng cho những rào cản trong mối quan hệ của đôi lứa. Những ca từ như "sông sâu tình ngăn khó ngờ" và "đò đưa đến bến bước lên bờ quên nhau" gợi lên cảm giác tiếc nuối, đau đớn khi tình yêu không thể vượt qua thử thách của thời gian và khoảng cách. Cảm xúc cô đơn, chờ đợi được thể hiện rõ nét qua hình ảnh "thui thủi bên trời" và "chờ em qua bến ngày xưa", khiến người nghe cảm nhận được nỗi buồn sâu lắng của nhân vật. Thông điệp của bài hát không chỉ là sự mất mát mà còn là sự chấp nhận, khi nhân vật dù đau lòng vẫn phải "đành ngó lơ" để tiếp tục cuộc sống, tạo nên một giá trị tinh thần mạnh mẽ về sự kiên cường và chấp nhận thực tại. Với giai điệu nhẹ nhàng, da diết, "Cũng đành ngó lơ" mang đến cho người nghe một trải nghiệm đầy cảm xúc và sâu sắc về tình yêu và nỗi nhớ.
"Cũng đành ngó lơ" của tác giả Nguyễn Nhất Huy, do ca sĩ Hồ Văn Cường thể hiện, là một bản ballad đầy nỗi niềm và tâm tư. Bài hát khắc họa hình ảnh một tình yêu xa cách, nơi dòng sông trở thành biểu tượng cho những rào cản trong mối quan hệ của đôi lứa. Những ca từ như "sông sâu tình ngăn khó ngờ" và "đò đưa đến bến bước lên bờ quên nhau" gợi lên cảm giác tiếc nuối, đau đớn khi tình yêu không thể vượt qua thử thách của thời gian và khoảng cách. Cảm xúc cô đơn, chờ đợi được thể hiện rõ nét qua hình ảnh "thui thủi bên trời" và "chờ em qua bến ngày xưa", khiến người nghe cảm nhận được nỗi buồn sâu lắng của nhân vật. Thông điệp của bài hát không chỉ là sự mất mát mà còn là sự chấp nhận, khi nhân vật dù đau lòng vẫn phải "đành ngó lơ" để tiếp tục cuộc sống, tạo nên một giá trị tinh thần mạnh mẽ về sự kiên cường và chấp nhận thực tại. Với giai điệu nhẹ nhàng, da diết, "Cũng đành ngó lơ" mang đến cho người nghe một trải nghiệm đầy cảm xúc và sâu sắc về tình yêu và nỗi nhớ.
1. Sông sâu nước cuốn đôi bờ
Ngày xưa hai đứa chờ nhau
Sông sâu tình ngăn khó ngờ
Đò đưa đến bến bước lên bờ quên nhau.
2. Đôi ta cách mấy sông dài
Buồn nghe ai hát chiều mưa
Sông sâu sào vẫn khó dò
Muốn qua thăm bậu sợ đò không đưa.
ĐK:
Gió lạnh từng đêm mình anh thui thủi bên trời
Gió lạnh từng đêm đò anh đưa khách qua sông
Hái từng ngọn rau chợ trưa em bán cho người
Thui thủi mình ên chờ em qua bến ngày xưa.
Cũng một dòng sông đò anh đưa khách bao ngày
Cũng một dòng sông thuyền hoa ai đón em đi
Tiếc cuộc tình xưa mình anh trên bến sông dài
Thui thủi chờ em chờ trông trăm đắng ngàn cay.
3. Nay em qua bến sông này
Đời anh sớm nắng chiều mưa
Thân em tay bế tay bồng
Đang tải bình luận...



