

Tác giả: Nguyễn Minh Cường
Thể hiện: Hồ Văn Cường
"Cung đàn thương nhớ" của tác giả Nguyễn Minh Cường, được thể hiện qua giọng hát của Hồ Văn Cường, là một bản ballad đầy cảm xúc, mang nỗi niềm cô đơn và sự tiếc nuối trong tình yêu. Qua từng câu chữ, bài hát khắc họa hình ảnh một tâm hồn nhạy cảm, lạc lõng giữa dòng đời, với những cơn mưa lạnh như tấm lòng buồn bã, lẻ loi. Những hình ảnh mùa thu, đông rét, và xuân về như những phép ẩn dụ cho vòng xoay của thời gian, mang đến cảm giác bẽ bàng khi kỷ niệm vẫn còn vương vấn nhưng tình yêu đã tan vỡ. Đặc biệt, tiếng cung đàn ai oán trở thành biểu tượng cho nỗi đau, sự mất mát và những kỷ niệm không thể nào quên, khiến người nghe cảm nhận rõ ràng sự chênh vênh giữa quá khứ và hiện tại. Thông điệp mà bài hát gửi gắm là nỗi buồn sâu thẳm của những cuộc tình dang dở, nhưng cũng là lời nhắc nhở về việc tiếp tục bước đi trên con đường đời, dù có mang theo nỗi buồn và những vết thương chưa lành.
"Cung đàn thương nhớ" của tác giả Nguyễn Minh Cường, được thể hiện qua giọng hát của Hồ Văn Cường, là một bản ballad đầy cảm xúc, mang nỗi niềm cô đơn và sự tiếc nuối trong tình yêu. Qua từng câu chữ, bài hát khắc họa hình ảnh một tâm hồn nhạy cảm, lạc lõng giữa dòng đời, với những cơn mưa lạnh như tấm lòng buồn bã, lẻ loi. Những hình ảnh mùa thu, đông rét, và xuân về như những phép ẩn dụ cho vòng xoay của thời gian, mang đến cảm giác bẽ bàng khi kỷ niệm vẫn còn vương vấn nhưng tình yêu đã tan vỡ. Đặc biệt, tiếng cung đàn ai oán trở thành biểu tượng cho nỗi đau, sự mất mát và những kỷ niệm không thể nào quên, khiến người nghe cảm nhận rõ ràng sự chênh vênh giữa quá khứ và hiện tại. Thông điệp mà bài hát gửi gắm là nỗi buồn sâu thẳm của những cuộc tình dang dở, nhưng cũng là lời nhắc nhở về việc tiếp tục bước đi trên con đường đời, dù có mang theo nỗi buồn và những vết thương chưa lành.
1. Mưa lạnh chiều nay lấm lem tấm thân hao gầy
Giá buốt đôi bàn tay buồn thay số kiếp cô liêu
Phận duyên lỡ làng đường yêu vỡ tan
Xin hỏi ông trời làm sao để lòng vơi bớt.
2. Thương thì còn thương nỡ đâu cắt chia đôi đường
Bão tố từng cơn ngậm ngùi trong nỗi cô đơn
Mùa thu bẽ bàng rồi đông rét căm
Xuân đến xuân về đợi bao mùa xuân.
ĐK:
Tiếng cung đàn ai oán buồn nặng trĩu tâm can
Tang tích tịch tình tang thời gian nhuộm màu thương nhớ
Tiếc cung đàn đã vỡ người cũng nỡ sang ngang
Đôi mắt hoen bờ cay lòng buồn thiu trách ai bây giờ.
3. Kỷ niệm ngày xưa vẫn đây nói sao cho vừa
Lá úa lìa cây mà cây đâu muốn cách xa
Đành ôm nỗi buồn đành ôm vấn vương
Đi tiếp con đường ngày mai nắng vẫn còn buông.
Đang tải bình luận...



