
Karaoke Còn thương sắc hoa chung tình & Sáng tác Lê Phương
Tác giả: Lê Phương
Thể hiện: Quý Bình
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
“Còn thương sắc hoa chung tình” của Lê Phương là một bản nhạc trữ tình dân gian buồn da diết, mượn hình ảnh con sáo sổ lồng, lục bình trôi và sắc hoa tím để kể câu chuyện tình quê dang dở khi người con gái sang sông theo chồng, bỏ lại người ở lại với nỗi đau lặng thầm, qua ca từ mộc mạc mà thấm đẫm cảm xúc, bài hát khắc họa sự xót xa của lời hẹn trầu cau chưa kịp thành thì đã phải chia ly, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu lắng về những mối tình chân quê son sắt, nơi sắc hoa chung tình vẫn chưa phai mà duyên phận đã đành đoạn rẽ đôi, để nỗi nhớ thương cứ mãi trôi theo dòng nước không bến neo.
“Còn thương sắc hoa chung tình” của Lê Phương là một bản nhạc trữ tình dân gian buồn da diết, mượn hình ảnh con sáo sổ lồng, lục bình trôi và sắc hoa tím để kể câu chuyện tình quê dang dở khi người con gái sang sông theo chồng, bỏ lại người ở lại với nỗi đau lặng thầm, qua ca từ mộc mạc mà thấm đẫm cảm xúc, bài hát khắc họa sự xót xa của lời hẹn trầu cau chưa kịp thành thì đã phải chia ly, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu lắng về những mối tình chân quê son sắt, nơi sắc hoa chung tình vẫn chưa phai mà duyên phận đã đành đoạn rẽ đôi, để nỗi nhớ thương cứ mãi trôi theo dòng nước không bến neo.
LỜI BÀI HÁT
Hò ơi, ai xuôi con sáo sổ lồng, cho em nỡ vội,
Hò ơi, cho em nỡ vội lấy chồng bỏ anh
-
Sáo bay theo chồng đâu biết là đau lòng anh lắm.
Xót xa lặng thầm nhìn theo bước em qua cầu.
Ngày nào có nhau, ta trao ước hẹn trầu cau
Mong duyên ban đầu trời thương không đổ mưa ngâu
Bóng em xa dần anh biết là một lần chia cách
Trách ai vô tình đành tâm xẻ đôi tim mình.
Dặn lòng cố quên sao đêm vẫn thường gọi tên
Ai ru trong chiều cho lòng càng nhớ em nhiều
À ơi ! em nỡ sao em bỏ anh một mình,
lục bình trôi chẳng biết nơi neo
Còn thương tóc em buông dài,
tím hoa anh cài, em cười xiết chặt vòng tay
À ơi !em nỡ sao em, nói thương anh nhiều,
đành lòng em cất bước sang sông.
Vì đâu dở dang duyên mình,
sắc hoa chung tình chưa phai màu nỡ nào người đi.