
Karaoke Còn nhớ không em & Sáng tác Vinh Sử
Tác giả: Vinh Sử
Thể hiện: Chế Phong
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Còn nhớ không em" của "ông vua nhạc sến" Vinh Sử là một bản tình ca Bolero mang đậm nét đặc trưng của đời sống thị thành xưa, nơi những cung bậc tình yêu thường gắn liền với những địa danh và nếp sống quen thuộc. Nhạc phẩm mở đầu bằng một hồi ức đẹp đẽ vào ngày Chúa nhật tại Vương cung thánh đường, nơi chàng trai ngoại đạo vì lòng si mê mà sẵn sàng quỳ bên người thương, cố thuộc lòng từng câu kinh nguyện để cầu xin ơn trên cho mối duyên lành. Tác giả đã khéo léo khắc họa sự ngây ngô, bồi hồi của một tình yêu chớm nở qua hình ảnh chàng trai đứng nép bên gốc me già, đưa mắt trông theo bóng dáng người thiếu nữ yêu kiều đang hong tóc dưới nắng chiều. Cái vẫy tay chào từ năm ngón tay thon dài của cô gái không chỉ là lời từ biệt mà còn là khởi nguồn cho bao ước mơ và sự ngẩn ngơ của một trái tim lần đầu biết yêu. Tuy nhiên, mạch cảm xúc bỗng chốc đảo chiều đầy xót xa khi thời gian trôi qua, người xưa đã lỗi hẹn. Hình ảnh chàng trai lang thang ngang qua thánh đường xưa, âm thầm chứng kiến người mình yêu đi bên cạnh một người khác, đã lột tả sự bàng hoàng và nỗi đau thấu tận tâm can. Hành động "đốt trăm trang thư" và những kỷ vật cũ không chỉ là sự buông bỏ mà còn là tiếng thở dài cho những giá trị "thật thà" nay đã không còn nữa. Câu hỏi điệp khúc "Còn nhớ không em" vang lên cuối bài như một lời tự vấn đầy nhức nhối, vừa oán trách vừa luyến tiếc một thời thề non hẹn biển. Qua những giai điệu trữ tình sâu lắng, Vinh Sử đã kể lại một câu chuyện tình buồn nhưng vô cùng chân thực, chạm đến sự đồng cảm của những tâm hồn từng chịu cảnh dở dang. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ đẹp u sầu của những kỷ niệm vụn vỡ, để lại trong lòng người nghe một khoảng trống mênh mông về một tình yêu từng rất thánh thiện nhưng lại chịu kết cục phũ phàng. Bạn có muốn tôi gợi ý thêm một vài ca khúc khác của nhạc sĩ Vinh Sử cũng lấy bối cảnh "giáo đường" hoặc "chuyện tình ngoại đạo" không?
"Còn nhớ không em" của "ông vua nhạc sến" Vinh Sử là một bản tình ca Bolero mang đậm nét đặc trưng của đời sống thị thành xưa, nơi những cung bậc tình yêu thường gắn liền với những địa danh và nếp sống quen thuộc. Nhạc phẩm mở đầu bằng một hồi ức đẹp đẽ vào ngày Chúa nhật tại Vương cung thánh đường, nơi chàng trai ngoại đạo vì lòng si mê mà sẵn sàng quỳ bên người thương, cố thuộc lòng từng câu kinh nguyện để cầu xin ơn trên cho mối duyên lành. Tác giả đã khéo léo khắc họa sự ngây ngô, bồi hồi của một tình yêu chớm nở qua hình ảnh chàng trai đứng nép bên gốc me già, đưa mắt trông theo bóng dáng người thiếu nữ yêu kiều đang hong tóc dưới nắng chiều. Cái vẫy tay chào từ năm ngón tay thon dài của cô gái không chỉ là lời từ biệt mà còn là khởi nguồn cho bao ước mơ và sự ngẩn ngơ của một trái tim lần đầu biết yêu. Tuy nhiên, mạch cảm xúc bỗng chốc đảo chiều đầy xót xa khi thời gian trôi qua, người xưa đã lỗi hẹn. Hình ảnh chàng trai lang thang ngang qua thánh đường xưa, âm thầm chứng kiến người mình yêu đi bên cạnh một người khác, đã lột tả sự bàng hoàng và nỗi đau thấu tận tâm can. Hành động "đốt trăm trang thư" và những kỷ vật cũ không chỉ là sự buông bỏ mà còn là tiếng thở dài cho những giá trị "thật thà" nay đã không còn nữa. Câu hỏi điệp khúc "Còn nhớ không em" vang lên cuối bài như một lời tự vấn đầy nhức nhối, vừa oán trách vừa luyến tiếc một thời thề non hẹn biển. Qua những giai điệu trữ tình sâu lắng, Vinh Sử đã kể lại một câu chuyện tình buồn nhưng vô cùng chân thực, chạm đến sự đồng cảm của những tâm hồn từng chịu cảnh dở dang. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ đẹp u sầu của những kỷ niệm vụn vỡ, để lại trong lòng người nghe một khoảng trống mênh mông về một tình yêu từng rất thánh thiện nhưng lại chịu kết cục phũ phàng. Bạn có muốn tôi gợi ý thêm một vài ca khúc khác của nhạc sĩ Vinh Sử cũng lấy bối cảnh "giáo đường" hoặc "chuyện tình ngoại đạo" không?
LỜI BÀI HÁT
Em còn nhớ không em ơi
Chúa nhật nào hai đứa quen nhau
Anh theo vào vương cung thánh đường
Quỳ bên em anh quá bồi hồi.
Tuy ngày đó ta quen nhau
Anh ngoại đạo chưa biết câu kinh
Nhưng thương nàng anh cố thuộc lòng
Kinh nguyện cầu xin chúa ban ơn.
Rồi tan lễ hai đứa ra về
Lời từ giã nghe luyến lưu nhiều
Em tóc yêu kiều hong nắng ban chiều
Anh gốc me già đưa mắt trông theo.
Nhìn em bước xa bỗng quay lại
Từng trìu mến, em vẫy tay chào
Năm ngón thon dài, anh ước mơ nhiều
Em vẫy tay chào, anh đứng ngẩn ngơ.
Theo ngày tháng em quên anh
Chúa nhật buồn chân bước lang thang
Anh âm thầm ngang qua thánh đường
Gặp lại em đi với một người.
Anh về đốt trăm trang thư
Bao kỷ vật em đã trao xưa
Nay không còn mang nghĩa thật thà
Tiếc làm gì anh đốt cho quên.
Còn nhớ không em
Còn nhớ không em
Còn nhớ không em ơi.