

Tác giả: Phan Mạnh Quỳnh
Thể hiện: Phan Mạnh Quỳnh
“Có Chàng Trai Viết Lên Cây” của Phan Mạnh Quỳnh là một bản nhạc hiện đại mang màu sắc tự sự, dịu buồn và đầy chất hoài niệm, kể về mối tình tuổi thơ trong trẻo nhưng lỡ làng, nơi chàng trai từng viết lời yêu lên cây để gửi đến cô gái có đôi mắt biếc, rồi nhiều năm sau vẫn mang theo những luyến lưu không thể gọi tên; qua hình ảnh lời yêu thương khắc trên cây, ngày cô gái rời xa theo mẹ cha, những ngả đời đổi thay và khoảnh khắc gặp lại khi đôi mắt ấy đã biết buồn đau, ca từ khắc họa vẻ đẹp mong manh của tình đầu, của những cảm xúc tưởng vu vơ nhưng có thể theo người ta đến trọn đời, để rồi bài hát trở thành lời tự sự sâu lắng về ký ức, duyên phận và nỗi tiếc nuối rằng có những người chỉ cần xa nhau là mất nhau, dù giấc mơ xưa vẫn còn bồi hồi trong tim.
“Có Chàng Trai Viết Lên Cây” của Phan Mạnh Quỳnh là một bản nhạc hiện đại mang màu sắc tự sự, dịu buồn và đầy chất hoài niệm, kể về mối tình tuổi thơ trong trẻo nhưng lỡ làng, nơi chàng trai từng viết lời yêu lên cây để gửi đến cô gái có đôi mắt biếc, rồi nhiều năm sau vẫn mang theo những luyến lưu không thể gọi tên; qua hình ảnh lời yêu thương khắc trên cây, ngày cô gái rời xa theo mẹ cha, những ngả đời đổi thay và khoảnh khắc gặp lại khi đôi mắt ấy đã biết buồn đau, ca từ khắc họa vẻ đẹp mong manh của tình đầu, của những cảm xúc tưởng vu vơ nhưng có thể theo người ta đến trọn đời, để rồi bài hát trở thành lời tự sự sâu lắng về ký ức, duyên phận và nỗi tiếc nuối rằng có những người chỉ cần xa nhau là mất nhau, dù giấc mơ xưa vẫn còn bồi hồi trong tim.
Có chàng trai viết lên cây
Lời yêu thương cô gái ấy
Mối tình như gió như mây
Nhiều năm trôi qua vẫn thấy
Giống như bức tranh vẽ bằng dịu êm ngày thơ
Có khi trong tiềm thức ngỡ là mơ.
Câu chuyện đã rất xa xôi
Niềm riêng không ai biết tới
Hai người sống ở hai nơi
Từ lâu không đi sát lối
Chỉ thương có người vẫn hoài gìn giữ nhiều luyến lưu
Mỗi khi nhớ đôi mắt biếc như Thời chưa biết buồn đau.
[ĐK]:
Ngày cô ấy đi theo chân mẹ cha
Chàng trai bơ vơ từ xa trong tim hụt hẫng như mất một thứ gì
Không ai hiểu thấu vì
Tình yêu những đứa trẻ con thì
Vu vơ nhanh qua đâu nghĩ gieo Tương tư đến dài như thế.
Đời muôn ngả mang số kiếp đổi thay
Rồi khi tình cờ gặp lại hai thân phận khác dẫu tên người vẫn vậy,
Đang tải bình luận...
Có một người vẫn vậy
Thì ra xa nhau là mất thôi
Tay không chung đôi chỉ giấc mơ vẫn còn bồi hồi trọn đời.
Có chàng trai lúc xuân xanh
Ngược xuôi bon chen đất khách
Mối tình cứ thế phai nhanh
Dường như thôi không nghĩ đến.
Ít lâu có cô gái làm dịu êm hồn đã khô
Dẫu không có đôi mắt giống mùa thu
Câu chuyện đáng lẽ xa xôi
Niềm riêng không ai nhắc tới
Nhưng rồi ngăn cách xa khơi
Một hôm cơn mưa dẫn lối.
Thấy cô gái năm ấy khiến thổn thức như lúc đầu
Vẫn nơi đó đôi mắt biếc nhưng giờ đã biết buồn đau.



