

“Chuyến Đò Vỹ Tuyến” của Lam Phương là một ca khúc trữ tình – thời cuộc đẫm chất nhạc xưa, khắc họa nỗi chia lìa đau đáu của đôi lứa hai bờ vĩ tuyến qua hình ảnh dòng sông bạc hai màu, con đò đêm và ánh trăng sáng lạnh, nơi tình yêu phải lênh đênh giữa mong chờ và khát vọng sum họp, để rồi từ ca từ thiết tha ấy, bài hát gửi gắm thông điệp nhân văn sâu sắc về nỗi đau chia cắt, niềm tin vào ngày thanh bình và ước mơ nối nhịp cầu yêu thương hàn gắn non sông, sưởi ấm muôn lòng bằng hòa bình và đoàn tụ.
“Chuyến Đò Vỹ Tuyến” của Lam Phương là một ca khúc trữ tình – thời cuộc đẫm chất nhạc xưa, khắc họa nỗi chia lìa đau đáu của đôi lứa hai bờ vĩ tuyến qua hình ảnh dòng sông bạc hai màu, con đò đêm và ánh trăng sáng lạnh, nơi tình yêu phải lênh đênh giữa mong chờ và khát vọng sum họp, để rồi từ ca từ thiết tha ấy, bài hát gửi gắm thông điệp nhân văn sâu sắc về nỗi đau chia cắt, niềm tin vào ngày thanh bình và ước mơ nối nhịp cầu yêu thương hàn gắn non sông, sưởi ấm muôn lòng bằng hòa bình và đoàn tụ.
Đêm nay trăng sáng quá anh ơi
Sao ta lìa cách bởi dòng sông bạc hai màu
Lênh đênh trên sóng nước mông mênh
Bao đêm lạnh lẽo em chờ mong gặp bóng chàng
Vượt rừng vượt núi đến đầu làng
Đò em trong đêm thâu sẽ đưa chàng sang vĩ tuyến
Phương Nam ta sống trong thanh bình
Tình ngát hương nồng thắm bên lúa vàng ngào ngạt dâng
Giòng sông mơ màng và đẹp lắm
Anh ơi ai nỡ chia đôi bờ để tình ta ngày tháng phải mong chờ
Em và cùng anh xây một nhịp cầu
Để mai đây quân Nam về Thăng Long
Đem thanh bình sưởi ấm muôn lòng!
Đang tải bình luận...



