

Tác giả: Trần Thiện Thanh; Thơ: Tô Thùy Yên
Thể hiện: Nhật Trường
"Chiều trên phá Tam Giang" là một tác phẩm nổi bật của tác giả Trần Thiện Thanh, được thể hiện qua giọng ca của Nhật Trường và Thanh Lan, mang đến cho người nghe một bức tranh thơ mộng và đầy nỗi nhớ. Bài hát khắc họa những cảm xúc sâu sắc của một người đang sống giữa dòng đời hối hả, nơi thành phố Sài Gòn trong giờ giới nghiêm trở nên tĩnh lặng nhưng lại đầy day dứt. Những ca từ như "Nhớ ôi niềm nhớ ôi niềm nhớ đến bất tận" thể hiện nỗi nhớ nhung da diết, không chỉ dành cho một người yêu mà còn cho cả những kỷ niệm đẹp đẽ trong quá khứ. Hình ảnh hàng cây viền ngọc thạch, quán nước quen thuộc và những giọt lệ bất giác chảy tuôn gợi lên một không gian vừa gần gũi, vừa xa xôi, khiến người nghe cảm nhận được sự trăn trở của nhân vật trước những biến động của cuộc sống và chiến tranh. Thông điệp của bài hát không chỉ là nỗi nhớ mà còn là sự kết nối giữa con người với nhau, giữa quá khứ và hiện tại, giữa tình yêu và nỗi lo âu về tương lai, khiến cho "Chiều trên phá Tam Giang" trở thành một tác phẩm nghệ thuật đầy giá trị tinh thần.
"Chiều trên phá Tam Giang" là một tác phẩm nổi bật của tác giả Trần Thiện Thanh, được thể hiện qua giọng ca của Nhật Trường và Thanh Lan, mang đến cho người nghe một bức tranh thơ mộng và đầy nỗi nhớ. Bài hát khắc họa những cảm xúc sâu sắc của một người đang sống giữa dòng đời hối hả, nơi thành phố Sài Gòn trong giờ giới nghiêm trở nên tĩnh lặng nhưng lại đầy day dứt. Những ca từ như "Nhớ ôi niềm nhớ ôi niềm nhớ đến bất tận" thể hiện nỗi nhớ nhung da diết, không chỉ dành cho một người yêu mà còn cho cả những kỷ niệm đẹp đẽ trong quá khứ. Hình ảnh hàng cây viền ngọc thạch, quán nước quen thuộc và những giọt lệ bất giác chảy tuôn gợi lên một không gian vừa gần gũi, vừa xa xôi, khiến người nghe cảm nhận được sự trăn trở của nhân vật trước những biến động của cuộc sống và chiến tranh. Thông điệp của bài hát không chỉ là nỗi nhớ mà còn là sự kết nối giữa con người với nhau, giữa quá khứ và hiện tại, giữa tình yêu và nỗi lo âu về tương lai, khiến cho "Chiều trên phá Tam Giang" trở thành một tác phẩm nghệ thuật đầy giá trị tinh thần.
Chiều trên phá Tam Giang anh chợt nhớ em
Nhớ ôi niềm nhớ ôi niềm nhớ đến bất tận
em ơi em ơi em ơi em ơi
Giờ này thương xá sắp đóng cửa
người lao công quét dọn hành lang
Giờ này thành phố chợt bùng lên
để rồi tắt nghỉ sớm
Ôi Sài Gòn Sài Gòn giờ giới nghiêm
Ôi Sài Gòn Sài Gòn giờ giới nghiêm
Ôi em tôi Sài Gòn không buổi tối
Giờ này có thể trời đang nắng
em rời thư viện đi rong chơi
Hàng cây viền ngọc thạch len trôi
nghĩ đến ngày thi tương lai thúc hối
Căn phòng nhỏ cao ốc vô danh
rồi nghĩ tới anh
rồi nghĩ tới anh
nghĩ tới anh
Giờ này có thể trời đang mưa
em đi dưới hàng cây sướt mướt
Nhìn bong bóng nước chạy trên hè
như đóa hoa nở vội
Giờ này em vào quán nước quen
Đang tải bình luận...
nơi chúng ta thường hẹn
rồi bập bềnh buông tâm trí
trên từng đợt tiếng lao xao
Giờ này thành phố chợt bùng lên
em dòng lệ bất giác chảy tuôn
Nghĩ đến một điều em không rõ
nghĩ đến một điều em sợ không dám nghĩ
Đến một người đi giữa chiến tranh
lại nghĩ tới anh lại nghĩ tới anh
nghĩ tới anh.

