

“Chiều đồng quê” của Khánh Băng là một ca khúc nhạc xưa trữ tình đậm chất thôn quê, vẽ nên bức tranh thanh bình của làng quê Việt Nam trong ánh nắng chiều buông nhẹ, nơi có cánh chim về tổ, tiếng sáo mục đồng, đồng lúa vàng và dòng sông êm đềm, qua ca từ mộc mạc mà chan chứa yêu thương, bài hát tôn vinh tình yêu đôi lứa giản dị gắn liền với lao động, mái nhà tranh và ước mơ no ấm, gửi gắm giá trị tinh thần về hạnh phúc bình dị, sự gắn bó thủy chung và vẻ đẹp bền lâu của cuộc sống nơi đồng quê yên ả.
“Chiều đồng quê” của Khánh Băng là một ca khúc nhạc xưa trữ tình đậm chất thôn quê, vẽ nên bức tranh thanh bình của làng quê Việt Nam trong ánh nắng chiều buông nhẹ, nơi có cánh chim về tổ, tiếng sáo mục đồng, đồng lúa vàng và dòng sông êm đềm, qua ca từ mộc mạc mà chan chứa yêu thương, bài hát tôn vinh tình yêu đôi lứa giản dị gắn liền với lao động, mái nhà tranh và ước mơ no ấm, gửi gắm giá trị tinh thần về hạnh phúc bình dị, sự gắn bó thủy chung và vẻ đẹp bền lâu của cuộc sống nơi đồng quê yên ả.
Chiều là chiều ơi nắng chiều dần buông khắp nơi
Từng bầy chim tung cánh bay về nơi cuối trời
Một đàn mục đồng đang vắt vẻo trên mình trâu
Ngân tiếng tiêu sầu hoà nhịp theo câu hát đưa duyên
Đồng ruộng mênh mông, nắng mưa cùng nhau góp công
Một dòng sông nước xuôi ngược hai mái chèo
Tình mình tuy nghèo mà mơ ước tát cạn biển đông
Thương mến thêm mặn nồng chờ ngày mai cây lúa đơm bông
Hai đứa mình yêu nhau xây đắp mộng mai sau
Bên mái nhà tranh một hàng dừa cao soi bóng bờ ao
Đây nắng đẹp quê ta, đây mối tình nở hoa
Vang tiếng cười gần xa lòng người phơi phới sống vui chan hoà
Đường chiều bờ đê lúa vàng cùng ta gánh về
Vợ chồng quê đôi gái trai cùng nhau ước thề
Gia đình vui vầy niềm hạnh phúc đến tận trời mây
Như bức tranh tuyệt vời chiều đồng quê no ấm muôn đời
Đang tải bình luận...



