

Tác giả: Phạm Minh Trí; Thơ: Dạ Lam Kiều
Thể hiện: Dzoãn Minh
"Chiều buồn trên phố" của tác giả Phạm Minh Trí, với phần thơ của Dạ Lam Kiều, được thể hiện qua giọng ca đầy cảm xúc của Dzoãn Minh, là một bản ballad tràn ngập nỗi buồn và nỗi nhớ. Bài hát khắc họa hình ảnh một buổi chiều tĩnh lặng, nơi nhân vật lặng lẽ bước đi giữa không gian u ám, gợi lên cảm giác cô đơn và trống vắng khi người yêu đã rời xa. Những ca từ như "đường chiều quạnh hiu" hay "hàng cây xác xơ" không chỉ miêu tả cảnh vật mà còn phản ánh tâm trạng của người đang yêu, cảm giác như mọi thứ xung quanh đều mang nặng nỗi đau. Qua từng câu hát, người nghe như thấy được sự tiếc nuối về một tình yêu đã từng rực rỡ, nay chỉ còn là kỷ niệm mơ hồ. Thông điệp của bài hát không chỉ dừng lại ở nỗi buồn mất mát, mà còn khắc sâu vào lòng người một giá trị tinh thần về tình yêu, về những khoảnh khắc đẹp đẽ dù đã qua, để rồi từ đó, ta biết trân trọng hơn những gì mình đã có. Sự kết hợp giữa giai điệu nhẹ nhàng và ca từ sâu lắng tạo nên một không gian âm nhạc đầy chất thơ, khiến người nghe không khỏi rung động trước nỗi niềm của nhân vật.
"Chiều buồn trên phố" của tác giả Phạm Minh Trí, với phần thơ của Dạ Lam Kiều, được thể hiện qua giọng ca đầy cảm xúc của Dzoãn Minh, là một bản ballad tràn ngập nỗi buồn và nỗi nhớ. Bài hát khắc họa hình ảnh một buổi chiều tĩnh lặng, nơi nhân vật lặng lẽ bước đi giữa không gian u ám, gợi lên cảm giác cô đơn và trống vắng khi người yêu đã rời xa. Những ca từ như "đường chiều quạnh hiu" hay "hàng cây xác xơ" không chỉ miêu tả cảnh vật mà còn phản ánh tâm trạng của người đang yêu, cảm giác như mọi thứ xung quanh đều mang nặng nỗi đau. Qua từng câu hát, người nghe như thấy được sự tiếc nuối về một tình yêu đã từng rực rỡ, nay chỉ còn là kỷ niệm mơ hồ. Thông điệp của bài hát không chỉ dừng lại ở nỗi buồn mất mát, mà còn khắc sâu vào lòng người một giá trị tinh thần về tình yêu, về những khoảnh khắc đẹp đẽ dù đã qua, để rồi từ đó, ta biết trân trọng hơn những gì mình đã có. Sự kết hợp giữa giai điệu nhẹ nhàng và ca từ sâu lắng tạo nên một không gian âm nhạc đầy chất thơ, khiến người nghe không khỏi rung động trước nỗi niềm của nhân vật.
1. Chiều buồn trên phố, mình ta bước đi
Ngoài kia gió mưa, khóc than sầu bi
Đường chiều quạnh hiu, hàng cây xác xơ
Sầu vương ý thơ, buồn hơn nghĩa trang
Tìm hoài tìm mãi, nào đâu thấy em
Người tôi dấu yêu đã xa tôi rồi
Ngày nào hai đứa, duyên tình thắm hương nồng
Cuộc tình xanh ngát, ngỡ rằng chẳng phai tàn
Rồi chiều nay bước trên đường vắng, tim u sầu
ĐK:
Hôm nào bên người giông bão tơi bời
Nhưng mà đôi mình nồng nàn say đắm
Chuyện mình ngày đó đẹp tựa vần thơ
Mơ màng lời ca nắng xuân chan hòa
Hôm nào bên đời đôi mình không rời
Ân tình cao vời nụ hôn ngây ngất
Nhưng rồi hè đến cuộc đời buồn tênh
Sao đành người ơi lấp chôn duyên tình
2. Này người yêu hỡi! chiều nay vắng em
Mình anh lẻ loi bước chân buồn thiu
Đang tải bình luận...
Nhìn hạt mưa rơi gợi bao nhớ nhung
Gợi bao phút giây ngày ta mới quen
Giờ còn gì đây tình may áo tang
Đời buông tiếng than đớn đau cung đàn
Chuyện ngày xưa ấy nay là giấc mơ buồn
Người đã xa khuất ta còn ngóng trông chờ
Chiều buồn hoang vắng âm thầm khóc thương ai nhiều.



