

Tác giả: Nguyễn Đình Chương
Thể hiện: Nguyễn Đình Chương
“Chia tay” của Nguyễn Đình Chương là một ca khúc nhạc trẻ buồn chất chứa tự sự, khắc họa khoảnh khắc tan vỡ khi tình yêu bỗng trở nên mong manh giữa mưa rơi và những giọt nước mắt lần đầu không kìm nén, qua ca từ day dứt về sự đổi thay, lỡ làng và cảm giác cô đơn đến tận cùng khi người đã hết yêu, bài hát chạm vào nỗi đau rất thật của chia ly, nơi ký ức vẫn còn nguyên vẹn nhưng niềm tin đã vỡ, để rồi gửi gắm giá trị tinh thần rằng có những cuộc tình dù chưa kịp nói lời cuối cùng vẫn buộc phải khép lại, để lại trong lòng người ở lại một khoảng trống khó nguôi và câu hỏi không lời về yêu thương đã mất.
“Chia tay” của Nguyễn Đình Chương là một ca khúc nhạc trẻ buồn chất chứa tự sự, khắc họa khoảnh khắc tan vỡ khi tình yêu bỗng trở nên mong manh giữa mưa rơi và những giọt nước mắt lần đầu không kìm nén, qua ca từ day dứt về sự đổi thay, lỡ làng và cảm giác cô đơn đến tận cùng khi người đã hết yêu, bài hát chạm vào nỗi đau rất thật của chia ly, nơi ký ức vẫn còn nguyên vẹn nhưng niềm tin đã vỡ, để rồi gửi gắm giá trị tinh thần rằng có những cuộc tình dù chưa kịp nói lời cuối cùng vẫn buộc phải khép lại, để lại trong lòng người ở lại một khoảng trống khó nguôi và câu hỏi không lời về yêu thương đã mất.
Điều gì làm em muốn
Tình ta phải như thế này
Tự nhiên đan tâm đánh rơi
Xem như là không có gì
Vậy là thời đã lỡ
Phải trải qua giông tố bao nhiêu
Ngày nào mà còn chưa cuối cùng
Thì chuyện tình vẫn lu mờ
Dường như ta chia tay
Ngoài trời mưa rơi rơi
Đớn đau hơn đến vô cùng
Lần đầu tiên em ơi
Giọt lệ rơi trên mi
Mấy năm qua nào có ngờ đâu
ĐK:
Người hết yêu rồi, người đã yêu ai
Còn chưa buông lơi sao em nỡ đánh rơi
Dường như đã lụy tàn, mọi thứ như biến tan
Vẫn còn đây lầm than mà ta vẫn mang
Vì đâu thế này, mình phải chia tay
Thật đau biết mấy mỗi lúc khi chỉ có một mình
Về bên anh mình sẽ nối lại tình xưa
Đừng như thế nữa lỡ làng tim đau
Đang tải bình luận...
Nhắm giùm với người rằng nươi này ta vẫn cô đơn
Ngỡ mình là của nhau cớ sao vội tan mau
Con đường xưa còn nhớ người quen năm xưa
Ngồi đây thẩn thơ chợt nước mắt phai nhòa
Trông ngóng ai về mỗi đêm
Không thấy người phố như tiêu điều..
CODA:
Yêu người không nhớ tên làm sao để quên
Từng câu nói từng ánh mắt trong tâm trí rồi
Chợt tiếng mưa lòng thêm tái tê
Em về đây xin đừng đi
Thế nhân ơi tình yêu đau buồn quá nhiều



