

Thưởng thức Chẳng phải tình đầu sao đau đến thế? cùng ca sĩ Min.
Thưởng thức Chẳng phải tình đầu sao đau đến thế? cùng ca sĩ Min.
Chẳng phải tình đầu, sao đau đến thế? Tại sao vẫn yêu si mê?
Tại sao trái tim vẫn ngô nghê, vẫn dành trọn lòng mình như thế?
Phải chăng là vì lá rơi, phải chăng là vì trái tim yêu rơi vào người?
Phải chăng là vì mưa rơi, tình cảm này hóa biển khơi.
Nếu có lúc chúng ta, đau nhói vì quá thiết tha,
Lúc ấy mới biết ra, đã yêu quá nhiều.
Tình yêu là một bài học lớn, đâu phải là ta cứ yêu hơn
Là sẽ bên nhau hoài, là sẽ yên tâm hoài, là sẽ không ai rời đi.
Tình yêu đâu có đúng sai, làm sao có thể trách ai,
Vốn dĩ chẳng có ai bên mình được mãi.
Chẳng qua là vì ngày hôm đó, trời mưa phùn rơi, gió đông về,
Làm trái tim rung động — falling into you.
Chẳng phải tình đầu, sao đau đến thế? Tại sao vẫn yêu si mê?
Tại sao trái tim vẫn ngô nghê, vẫn dành trọn lòng mình như thế?
Phải chăng là vì lá rơi, phải chăng là vì trái tim yêu rơi vào người?
Phải chăng là vì mưa rơi, tình cảm này hóa biển khơi.
Chẳng phải tình đầu, sao đau đến thế? Chỉ một tin nhắn vang lặng lẽ:
“Từ giờ phải sống tốt nhé em à, đường phải đi còn dài và xa.”
Cảm ơn vì mình đã yêu, và yêu đến khi không thể yêu tiếp được nữa.
Cảm ơn vì đã dám buông tay, không níu giữ giấc mộng này.
Chia tay cũng đâu phải là lần đầu, mà sao không quen.
Đêm đen chỉ còn vài ngọn đèn, mà lòng bon chen.
Ta đã có chặng đường thật đẹp, mà phải không em?
Dù chẳng thể quên ngay bao vấn vương, kệ dòng lệ tuôn — hôm nay phải buông thật rồi.
Đâu ai hay sau ánh mắt dịu dàng là toàn thương đau,
Buông câu chia tay nhẹ nhàng mình dành cho nhau.
Thất hứa vì chẳng thể gọi nàng là cô dâu,
Mà sao vết cứa lại càng đâm sâu hơn tình đầu.
Thà vụt tan như mây, bàn tay anh chẳng thể ôm lấy,
Thời gian làm nhoè đi hết những rung động ngày hôm ấy — bên nhau.
Anh biết, không cố níu giữ em, giờ thì suốt đời sẽ đánh mất.
Vì ôm bao hoài bão, nên thôi đành phải cất em về ký ức.
Chẳng phải tình đầu, sao đau đến thế? Tại sao vẫn yêu si mê?
Tại sao trái tim vẫn ngô nghê, vẫn dành trọn lòng mình như thế?
Phải chăng là vì lá rơi, phải chăng là vì trái tim yêu rơi vào người?
Phải chăng là vì mưa rơi, tình cảm này hóa biển khơi.
Chẳng phải tình đầu, sao đau đến thế? Chỉ một tin nhắn vang lặng lẽ:
“Từ giờ phải sống tốt nhé em à, đường phải đi còn dài và xa.”
Cảm ơn vì mình đã yêu, và yêu đến khi không thể yêu tiếp được nữa.
Cảm ơn vì đã dám buông tay, không níu giữ giấc mộng này.
Tình đầu lúc không thành, có đau như vậy...
Đang tải bình luận...


