
Karaoke Căn nhà dĩ vãng & Sáng tác Đài Phương Trang
Tác giả: Đài Phương Trang
Thể hiện: Chế linh
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát Căn Nhà Dĩ Vãng của Đài Phương Trang là một tác phẩm đầy hoài niệm, thể hiện những cảm xúc buồn bã và tiếc nuối về một mối tình đã qua. Lời bài hát gợi lại những kỷ niệm xưa, với những hình ảnh quen thuộc như con đường nhỏ, giàn hoa leo, mái tóc nhung tơ của người yêu, và những ước nguyện về một tình yêu vĩnh cửu. Tuy nhiên, thời gian và những biến động của cuộc sống đã chia cách hai người, để lại những tiếc nuối và sự cô đơn trong lòng người nghe. Đặc biệt, những câu như Rồi thời gian trôi chia cách người đôi đường tôi chưa ghé về thăm hay Kỷ niệm ngày xưa trong tim nghe quá chua cay thể hiện rõ sự đau đớn, tiếc nuối về những điều đã mất đi, cùng với cảm giác lạc lõng khi quay lại thăm lại những nơi xưa. Những chi tiết như ly cà phê đắng và tiếng nhạc xoáy vào tim càng làm nổi bật sự cô đơn, trống vắng và nỗi niềm của người đã từng yêu. Bài hát khép lại với hình ảnh người trở lại mái nhà xưa, nhưng người xưa đã không còn, khiến cho những kỷ niệm ngập tràn trong lòng trở thành một nỗi đau không thể xóa nhòa.
Bài hát Căn Nhà Dĩ Vãng của Đài Phương Trang là một tác phẩm đầy hoài niệm, thể hiện những cảm xúc buồn bã và tiếc nuối về một mối tình đã qua. Lời bài hát gợi lại những kỷ niệm xưa, với những hình ảnh quen thuộc như con đường nhỏ, giàn hoa leo, mái tóc nhung tơ của người yêu, và những ước nguyện về một tình yêu vĩnh cửu. Tuy nhiên, thời gian và những biến động của cuộc sống đã chia cách hai người, để lại những tiếc nuối và sự cô đơn trong lòng người nghe. Đặc biệt, những câu như Rồi thời gian trôi chia cách người đôi đường tôi chưa ghé về thăm hay Kỷ niệm ngày xưa trong tim nghe quá chua cay thể hiện rõ sự đau đớn, tiếc nuối về những điều đã mất đi, cùng với cảm giác lạc lõng khi quay lại thăm lại những nơi xưa. Những chi tiết như ly cà phê đắng và tiếng nhạc xoáy vào tim càng làm nổi bật sự cô đơn, trống vắng và nỗi niềm của người đã từng yêu. Bài hát khép lại với hình ảnh người trở lại mái nhà xưa, nhưng người xưa đã không còn, khiến cho những kỷ niệm ngập tràn trong lòng trở thành một nỗi đau không thể xóa nhòa.
LỜI BÀI HÁT
1. Chuyện xưa, chôn vùi theo bóng thời gian
Mà nay lòng người nhiều thay đổi bạc đen nhắc thêm buồn
Nhiều lần chợt nghe sao thấy lòng nhiều nhớ thương
Kỷ niệm ngày xưa chưa phai mờ trong tiềm thức
Gục đầu từng đêm nghe cô đơn đốt tâm tư
Kỷ niệm ngày xưa đó muốn cố quên lại nhớ thêm.
2. Ngày xưa, mỗi lần qua trước nhà em
Lòng nghe bao ngập ngừng xao xuyến sợ mẹ biết chuyện mình
Đường vào nhà em qua lối nhỏ ngập lá bay
Mỗi độ giàn hoa leo quanh nhà khoe nở tím
Nàng thường cài hoa lên trên mái tóc nhung tơ
Nguyện cầu cho hai đứa sẽ chẳng bao giờ cách chia.
ĐK: Rồi thời gian trôi chia cách người đôi đường tôi chưa ghé về thăm
Sự nghiệp công danh bao năm rồi tay trắng lận đận vẫn còn mang
Nhiều đêm cô đơn trong quán khuya tiếng nhạc, nghe như xoáy vào tim
Chập chờn đâu đây bên ly cà phê đắng người tình hay dáng ai.
3. Chiều nay, tôi về thăm mái nhà xưa
Tìm em nhưng em còn đâu nữa người xưa đã sang ngang rồi
Một mình chiều nay trên lối nhỏ ngập lá bay
Ngoài vườn giàn hoa leo quanh nhà thêm nở tím
Kỷ niệm ngày xưa trong tim nghe quá chua cay
Lặng buồn tôi quay gót bỗng thoáng nghe lệ ướt mi.