

Tác giả: Hamlet Trương
Thể hiện: Hamlet Trương
"Bờ vai anh là cõi yên lành" của Hamlet Trương, được thể hiện bởi chính anh cùng Hiền Thục, là một bản ballad đầy cảm xúc, mang đến những suy tư sâu sắc về tình yêu và nỗi nhớ. Ca từ mở đầu gợi lên hình ảnh của hạnh phúc mong manh, như những giấc mơ dễ tan biến, khiến người nghe cảm nhận được sự trôi dạt trong tình cảm, khi mà những yêu thương đã chia xa. Đoạn điệp khúc chạm đến trái tim khi nhắc đến những khoảnh khắc bình yên, nhưng cũng đầy đau thương khi phải rời xa nhau, tạo nên một bức tranh tình yêu vừa ngọt ngào vừa cay đắng. Những dòng chữ như "bờ vai anh là cõi yên lành" không chỉ đơn thuần là một hình ảnh, mà còn là nơi trú ẩn, nơi mà người ta tìm thấy sự an ủi giữa bão tố của cuộc đời. Thông điệp của bài hát không chỉ là nỗi buồn khi tình yêu tan vỡ, mà còn là sự trân trọng những kỷ niệm đẹp, những giây phút bình yên bên nhau, khiến cho người nghe không khỏi rung động và suy ngẫm về giá trị của tình yêu trong cuộc sống.
"Bờ vai anh là cõi yên lành" của Hamlet Trương, được thể hiện bởi chính anh cùng Hiền Thục, là một bản ballad đầy cảm xúc, mang đến những suy tư sâu sắc về tình yêu và nỗi nhớ. Ca từ mở đầu gợi lên hình ảnh của hạnh phúc mong manh, như những giấc mơ dễ tan biến, khiến người nghe cảm nhận được sự trôi dạt trong tình cảm, khi mà những yêu thương đã chia xa. Đoạn điệp khúc chạm đến trái tim khi nhắc đến những khoảnh khắc bình yên, nhưng cũng đầy đau thương khi phải rời xa nhau, tạo nên một bức tranh tình yêu vừa ngọt ngào vừa cay đắng. Những dòng chữ như "bờ vai anh là cõi yên lành" không chỉ đơn thuần là một hình ảnh, mà còn là nơi trú ẩn, nơi mà người ta tìm thấy sự an ủi giữa bão tố của cuộc đời. Thông điệp của bài hát không chỉ là nỗi buồn khi tình yêu tan vỡ, mà còn là sự trân trọng những kỷ niệm đẹp, những giây phút bình yên bên nhau, khiến cho người nghe không khỏi rung động và suy ngẫm về giá trị của tình yêu trong cuộc sống.
1. Có lẽ hạnh phúc không dài bất tận
Như bao mộng mơ uốn quanh bàn chân
Em cứ trôi mãi trong những yêu thương đã chia hai
Nhạt phai chờ ta cuối con đường dài.
2. Anh không còn nữa những khi mỉm cười
Em không còn nữa những lời hờn dỗi
Không ai bảo ai, ta chỉ còn những tiếng thở dài
Muộn phiền giờ đã phủ lên tình duyên.
ĐK:
Bình yên được tính từ lúc vội vã em tựa vào vai anh khóc hôm nào
Buồn đau được tính từ lúc mình rời tay đớn đau
Ôi những cơn buồn bã giờ đã như những con sông dài rộng
Anh đi để lại em với trống không.
Ngọt ngào cay đắng em đã từng nếm núi cao vực sâu anh đã đi qua
Mà sao không thể tìm cách nào vượt qua trái tim
Anh đã đi về chân trời tím đâu biết em ngây dại hoang mang
Bờ vai anh là cõi yên lành.
Đang tải bình luận...



