

Tác giả: Nguyễn Thu Thủy; Thơ: H.Man
Thể hiện: Dzoãn Minh
"Biệt khúc tháng bảy" của Nguyễn Thu Thủy qua giọng hát của Dzoãn Minh là một bản tình ca đượm buồn, khắc họa nỗi chia ly trong mùa tháng bảy đầy u sầu. Những lời ca như vẽ nên hình ảnh người ra đi để lại nỗi nhớ da diết, như mây cuốn trời xa, phố vắng hoang liêu và cây xanh xao dưới ánh chiều tà, tất cả đều phản chiếu tâm trạng người ở lại chới với trước sự chia ly không lời hẹn ước. Ca từ chứa đựng nỗi đau âm ỉ, như dao xé nát trái tim, khi kỷ niệm cũ trở về trong những hình ảnh thân quen nhưng đầy xót xa, như khói đầu môi phả xuống những ước mơ tan biến vào ký ức. Bài hát không chỉ là lời chia tay mà còn là biểu tượng của sự trăn trở, của nỗi cô đơn trong lòng người còn lại, khi đối diện với mùa tháng bảy mang theo nỗi buồn về những cuộc chia ly không thể tránh khỏi, gửi gắm thông điệp về sự trân trọng và tiếc nuối của những mối tình đã qua, để lại trong lòng người nghe một cảm xúc sâu lắng, da diết và đầy xúc cảm về tình yêu và số phận.
"Biệt khúc tháng bảy" của Nguyễn Thu Thủy qua giọng hát của Dzoãn Minh là một bản tình ca đượm buồn, khắc họa nỗi chia ly trong mùa tháng bảy đầy u sầu. Những lời ca như vẽ nên hình ảnh người ra đi để lại nỗi nhớ da diết, như mây cuốn trời xa, phố vắng hoang liêu và cây xanh xao dưới ánh chiều tà, tất cả đều phản chiếu tâm trạng người ở lại chới với trước sự chia ly không lời hẹn ước. Ca từ chứa đựng nỗi đau âm ỉ, như dao xé nát trái tim, khi kỷ niệm cũ trở về trong những hình ảnh thân quen nhưng đầy xót xa, như khói đầu môi phả xuống những ước mơ tan biến vào ký ức. Bài hát không chỉ là lời chia tay mà còn là biểu tượng của sự trăn trở, của nỗi cô đơn trong lòng người còn lại, khi đối diện với mùa tháng bảy mang theo nỗi buồn về những cuộc chia ly không thể tránh khỏi, gửi gắm thông điệp về sự trân trọng và tiếc nuối của những mối tình đã qua, để lại trong lòng người nghe một cảm xúc sâu lắng, da diết và đầy xúc cảm về tình yêu và số phận.
Em đi thật rồi sao trời trở mùa ở đây anh buồn lắm
Mây cuốn trời xa ngày qua rất chậm
Phố chân người phố rộng hoang liêu
Hàng cây xanh xao thoi thóp nắng chiều, gọi thu về.
Cánh quạ nào thôi bắc cầu tháng bảy
Bay về đậu giữa trang thơ
Em đi thật rồi sao em ngụm khói đầu môi
Phả xuống ước mơ tan vào kỷ niệm
Kỷ niệm như dao xé nát tim đau
Vết thương sâu lòng đau phong kín
Em đi thật rồi sao em, anh một đời lận đận về không.
Em đi thật rồi sao
Anh biết làm gì ngần ấy mênh mông
Trời đất cũ chạm vào đâu cũng nhớ
Tháng bảy dài theo tiếng buồn duyên nợ
Đời nhau, đời nhau mấy bận chia lìa.
Đang tải bình luận...



