

"Biết Đâu Nguồn Cội" là một nhạc phẩm mang đậm triết lý nhân sinh của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn với những hình ảnh siêu thực đầy thi vị. Bài hát mượn hình ảnh chuyến đò và con trăng lãng du để diễn tả sự luân chuyển của thời gian cùng sự hữu hạn của kiếp người giữa cõi tạm. Hình ảnh con sông được ví như quán trọ đón bước chân trăng già đi từ thuở còn trẻ trung đến khi muôn đời thiếu nợ những ân tình không thể trả hết. Tác giả khéo léo dùng những lời đối thoại mang tính hư thực như tiếng sông gọi trăng đầy trách móc nhưng cũng đong đầy sự mong chờ quay lại. Sự xuất hiện của nhân vật em qua chuyến đò vui như ngày hội khiến tôi tình nguyện làm quán đợi hay đá cuội lăn theo gót hài để được gần bên. Lời bài hát chứa đựng những suy tư sâu sắc về cội nguồn và sự bé nhỏ của con người trước vũ trụ mênh mông khi cây thu bóng dài còn tôi thu bóng tối. Nhân vật tôi chọn cách vui chơi giữa đời như một hành trình tìm kiếm ý nghĩa sự sống trong khi ý thức được sự tan biến của bản thân như làn mưa giữa trời. Tác phẩm không chỉ là một bài ca về thiên nhiên mà còn là sự chiêm nghiệm về sự vô thường và khát khao được gắn kết với đời thực. Giai điệu trầm mặc hòa quyện cùng ngôn từ giàu tính ẩn dụ đã tạo nên một không gian âm nhạc thoát tục đậm chất Trịnh. Đây thực sự là một bài hát dành cho những tâm hồn đang muốn lắng lại để thấu hiểu về nguồn cội và bản ngã của chính mình giữa cuộc đời.
"Biết Đâu Nguồn Cội" là một nhạc phẩm mang đậm triết lý nhân sinh của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn với những hình ảnh siêu thực đầy thi vị. Bài hát mượn hình ảnh chuyến đò và con trăng lãng du để diễn tả sự luân chuyển của thời gian cùng sự hữu hạn của kiếp người giữa cõi tạm. Hình ảnh con sông được ví như quán trọ đón bước chân trăng già đi từ thuở còn trẻ trung đến khi muôn đời thiếu nợ những ân tình không thể trả hết. Tác giả khéo léo dùng những lời đối thoại mang tính hư thực như tiếng sông gọi trăng đầy trách móc nhưng cũng đong đầy sự mong chờ quay lại. Sự xuất hiện của nhân vật em qua chuyến đò vui như ngày hội khiến tôi tình nguyện làm quán đợi hay đá cuội lăn theo gót hài để được gần bên. Lời bài hát chứa đựng những suy tư sâu sắc về cội nguồn và sự bé nhỏ của con người trước vũ trụ mênh mông khi cây thu bóng dài còn tôi thu bóng tối. Nhân vật tôi chọn cách vui chơi giữa đời như một hành trình tìm kiếm ý nghĩa sự sống trong khi ý thức được sự tan biến của bản thân như làn mưa giữa trời. Tác phẩm không chỉ là một bài ca về thiên nhiên mà còn là sự chiêm nghiệm về sự vô thường và khát khao được gắn kết với đời thực. Giai điệu trầm mặc hòa quyện cùng ngôn từ giàu tính ẩn dụ đã tạo nên một không gian âm nhạc thoát tục đậm chất Trịnh. Đây thực sự là một bài hát dành cho những tâm hồn đang muốn lắng lại để thấu hiểu về nguồn cội và bản ngã của chính mình giữa cuộc đời.
1. Em đi qua chuyến đò thấy con trăng đang nằm ngủ
Con sông là quán trọ và trăng tên lãng du
Em đi qua chuyến đò ối a con trăng còn trẻ
Con sông đâu có ngờ ngày kia trăng sẽ già
2. Em đi qua chuyến đò ối a trăng nay đã già
Trăng muôn đời thiếu nợ mà sông không nhớ ra
Em đi qua chuyến đò lắng nghe con sông nằm kể
Trăng ơi trăng rất tệ mày đi nhớ chóng về
3. Em đi qua chuyến đò ối a vui như ngày hội
Tôi xin làm quán đợi buồn thân em ghé chơi
Em đi qua chốn này ối a sao em đành vội
Tôi xin làm đá cuội và lăn theo gót hài
4. Tôi vui chơi giữa đời ối a biết đâu nguồn cội
Cây trưa thu bóng dài và tôi thu bóng tối
Tôi vui chơi giữa đời ối a biết đâu nguồn cội
Tôi thu tôi bé lại làm mưa tan giữa trời
Đang tải bình luận...



