

“Bến xuân” của Văn Cao là một ca khúc nhạc xưa giàu chất thơ và hoài niệm, vẽ nên bức tranh mùa xuân dịu dàng bên bến nước với chim ca, đào nắng, sương khói và những rung động đầu đời tinh khôi, nơi tình yêu hiện lên e ấp qua ánh mắt, tà áo và bước chân ngập ngừng, để rồi khi người đi xa chỉ còn lại bến xuân tiêu điều, nỗi nhớ lắng sâu và cảm giác bâng khuâng của một mối tình đã qua, bài hát không chỉ ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên mà còn chạm đến tầng sâu cảm xúc con người, nơi ký ức yêu thương hòa vào nhịp chảy thời gian, man mác buồn nhưng vô cùng thanh khiết.
“Bến xuân” của Văn Cao là một ca khúc nhạc xưa giàu chất thơ và hoài niệm, vẽ nên bức tranh mùa xuân dịu dàng bên bến nước với chim ca, đào nắng, sương khói và những rung động đầu đời tinh khôi, nơi tình yêu hiện lên e ấp qua ánh mắt, tà áo và bước chân ngập ngừng, để rồi khi người đi xa chỉ còn lại bến xuân tiêu điều, nỗi nhớ lắng sâu và cảm giác bâng khuâng của một mối tình đã qua, bài hát không chỉ ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên mà còn chạm đến tầng sâu cảm xúc con người, nơi ký ức yêu thương hòa vào nhịp chảy thời gian, man mác buồn nhưng vô cùng thanh khiết.
Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước
Em đến tôi một lần
Bao lũ chim rừng họp đàn trên khắp bến xuân
Từng đôi rung cánh trắng
Ríu rít ca u ú ù u ú
Cành đào hoe nắng chan hòa
Chim ca thương mến chim ngân xa u ú ù u ú
Hồn mùa ngây ngất trầm vương.
Dìu nhau theo dốc suối nơi ven đèo
Còn thấy chim ghen lời âu yếm
Đến đây chân bước cùng ngập ngừng
Mắt em như dáng thuyền soi nước
Tà áo em rung theo gió nhẹ thẹn thùng ngoài bến xuân.
Sương mênh mông che lấp kín non xanh
Ôi cánh buồm nâu còn trên lớp sóng xa
Ai tha hương nghe ríu rít oanh ca
Cánh nhạn vào mây thiết tha lưu luyến tình vừa qua.
Nhà tôi sao vẫn còn ngơ ngác
Em vắng tôi một chiều
Bến nước tiêu điều còn hằn in nét đáng yêu
Đang tải bình luận...
Khe khẽ ru u ú ù u ú
Lệ mùa rơi lá chan hòa
Chim reo thương nhớ chim ngân xa u ú ù u ú
Hồn mùa ngây ngất về đâu.
Người đi theo mưa gió xa muôn trùng
Lần bước phiêu du về chốn cũ
Tới đây mây núi đồi chập chùng
Liễu dương tơ tóc vàng trong nắng
Gội áo phong sương du khách còn ngại ngùng nhìn bến xuân.
Sương mênh mông che lấp kín non xanh
Ôi cánh buồm nâu còn trên lớp sóng xa
Ai tha hương nghe ríu rít oanh ca
Cánh nhạn vào mây thiết tha lưu luyến tình vừa qua.



