
Karaoke Bên Bến Sông Buồn & Sáng tác Khánh Đơn
Tác giả: Khánh Đơn
Thể hiện: Trúc Chi
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Bên Bến Sông Buồn" của nhạc sĩ Khánh Đơn là một bản nhạc trữ tình đượm buồn về nỗi lòng tan nát của người con gái bị người yêu phụ bạc nơi làng quê sông nước. Hình ảnh con đò dần trôi xa trên dòng sông vắng lặng được ví như sự ra đi mãi mãi của người đàn ông đã từng thề non hẹn biển nhưng nay đã vội vàng thay lòng đổi dạ. Tác giả khéo léo gợi lại những lời hứa ngọt ngào về một tình yêu không bao giờ chia cắt để đối lập với thực tại phũ phàng khi chỉ còn mình em đứng ôm nỗi sầu lẻ bóng. Hình tượng con cò lớn bay đi như một ẩn dụ về sự đổi thay của lòng người trước những cám dỗ mới khiến anh chẳng còn bận tâm đến những lời níu kéo thiết tha của người ở lại. Nước mắt nhạt nhòa trong tiếng nghẹn ngào khi nhìn bóng người khuất xa đã lột tả tận cùng nỗi đau khổ của một trái tim từng yêu hết mình nhưng nhận lại toàn cay đắng. Sự gầy gò héo hon của cô gái theo thời gian như minh chứng cho một nỗi nhớ thương vô hạn dành cho người đã lãng quên mình để đi xây hạnh phúc bên người mới. Nhạc phẩm khắc họa một không gian cô liêu nơi bến sông xưa giờ chỉ còn là kỷ niệm đau buồn và sự bế tắc của một tâm hồn lỡ mối duyên đầu. Niềm tin về việc suốt đời chẳng bao giờ thấy vui trở lại cho thấy sức tàn phá khủng khiếp của sự phản bội lên cảm xúc và tương lai của người phụ nữ thôn quê. Toàn bộ lời ca là tiếng thở dài oán trách nhưng cũng đầy cam chịu khi cô gái chấp nhận âm thầm chịu đựng nỗi cô đơn riêng mình giữa dòng đời xuôi ngược. Khúc hát khép lại với dư vị xót xa khôn nguôi về một mối tình dẫu đã mất đi nhưng vết thương lòng vẫn còn mãi hiện hữu trong từng hơi thở của nhân vật. Đây là một câu chuyện tình buồn lay động lòng người về sự thủy chung son sắt bị vùi lấp bởi sự vô tình và bội bạc của lòng người trong cuộc đời dâu bể.
"Bên Bến Sông Buồn" của nhạc sĩ Khánh Đơn là một bản nhạc trữ tình đượm buồn về nỗi lòng tan nát của người con gái bị người yêu phụ bạc nơi làng quê sông nước. Hình ảnh con đò dần trôi xa trên dòng sông vắng lặng được ví như sự ra đi mãi mãi của người đàn ông đã từng thề non hẹn biển nhưng nay đã vội vàng thay lòng đổi dạ. Tác giả khéo léo gợi lại những lời hứa ngọt ngào về một tình yêu không bao giờ chia cắt để đối lập với thực tại phũ phàng khi chỉ còn mình em đứng ôm nỗi sầu lẻ bóng. Hình tượng con cò lớn bay đi như một ẩn dụ về sự đổi thay của lòng người trước những cám dỗ mới khiến anh chẳng còn bận tâm đến những lời níu kéo thiết tha của người ở lại. Nước mắt nhạt nhòa trong tiếng nghẹn ngào khi nhìn bóng người khuất xa đã lột tả tận cùng nỗi đau khổ của một trái tim từng yêu hết mình nhưng nhận lại toàn cay đắng. Sự gầy gò héo hon của cô gái theo thời gian như minh chứng cho một nỗi nhớ thương vô hạn dành cho người đã lãng quên mình để đi xây hạnh phúc bên người mới. Nhạc phẩm khắc họa một không gian cô liêu nơi bến sông xưa giờ chỉ còn là kỷ niệm đau buồn và sự bế tắc của một tâm hồn lỡ mối duyên đầu. Niềm tin về việc suốt đời chẳng bao giờ thấy vui trở lại cho thấy sức tàn phá khủng khiếp của sự phản bội lên cảm xúc và tương lai của người phụ nữ thôn quê. Toàn bộ lời ca là tiếng thở dài oán trách nhưng cũng đầy cam chịu khi cô gái chấp nhận âm thầm chịu đựng nỗi cô đơn riêng mình giữa dòng đời xuôi ngược. Khúc hát khép lại với dư vị xót xa khôn nguôi về một mối tình dẫu đã mất đi nhưng vết thương lòng vẫn còn mãi hiện hữu trong từng hơi thở của nhân vật. Đây là một câu chuyện tình buồn lay động lòng người về sự thủy chung son sắt bị vùi lấp bởi sự vô tình và bội bạc của lòng người trong cuộc đời dâu bể.
LỜI BÀI HÁT
1. Đứng bên sông buồn em lặng nhìn con đò dần trôi
Đò giờ xa xôi như là anh cũng xa em rồi
Bởi đã có người khiến cho lòng anh giờ đổi thay
Anh quên hẹn thề để xây mộng hạnh phúc cùng ai.
2. Nhớ sao hôm nào anh bảo rằng cho dù ngày sau
Dù là đi đâu anh và em vẫn như ban đầu
Dẫu có thế nào vẫn yêu hoài không để mất nhau
Thế nhưng bây giờ còn mình em đứng ôm nỗi sầu.
ĐK: Cò lớn cò bay nên bây giờ anh cũng đổi thay
Nào có bận tâm bao lời em giữ chân anh lại
Nước mắt nhạt nhoà em nghẹn ngào nhìn anh khuất xa
Có yêu nhau rồi lúc mất nhau mới thấy đau lòng.
3. Nhớ thương con đò em gầy gò bao ngày buồn hiu
Giờ thì bên ai trong lòng anh lãng quên em rồi
Có lẽ suốt đời chẳng bao giờ em còn thấy vui
Lỡ mối duyên rồi em âm thầm riêng mình mà thôi.