

“Bần” của Hoàng Nghĩa là một ca khúc trữ tình mang màu sắc chiêm nghiệm, phản ánh thẳng thắn những lật lọng và đổi thay của lòng người khi đối diện với giàu nghèo, qua ca từ mộc mạc nhưng cay đắng về bạn bè, tình yêu và đồng tiền không cánh mà bay, bài hát khắc họa nỗi cô độc của kẻ từng ở đỉnh vinh hoa rồi rơi xuống bần hàn, để rồi gửi gắm giá trị tinh thần sâu sắc rằng giữa vòng xoáy công danh và bạc vàng hư ảo, điều hiếm hoi và đáng quý nhất vẫn là sự thủy chung, còn nếu không tìm thấy, con người chỉ biết nâng chén rượu tiễn đưa một thời huy hoàng đã khuất.
“Bần” của Hoàng Nghĩa là một ca khúc trữ tình mang màu sắc chiêm nghiệm, phản ánh thẳng thắn những lật lọng và đổi thay của lòng người khi đối diện với giàu nghèo, qua ca từ mộc mạc nhưng cay đắng về bạn bè, tình yêu và đồng tiền không cánh mà bay, bài hát khắc họa nỗi cô độc của kẻ từng ở đỉnh vinh hoa rồi rơi xuống bần hàn, để rồi gửi gắm giá trị tinh thần sâu sắc rằng giữa vòng xoáy công danh và bạc vàng hư ảo, điều hiếm hoi và đáng quý nhất vẫn là sự thủy chung, còn nếu không tìm thấy, con người chỉ biết nâng chén rượu tiễn đưa một thời huy hoàng đã khuất.
1. Ta trách cho chuyện đời lọc lừa trên những bờ môi
Đời bao trái ngang mới hay thói đời là thế
Khi lúc giàu sang có tiền thì có bạn có tình
Công danh sang giàu gọi mời đón đưa ngày đêm
2. Ta ngẫm cho sự đời, bạc vàng không cánh mà bay
Đời như nấc thang sướng lên thăng trầm hư ảo
Khi giấc mơ chợt tan, hết tiền thì hết bạn hết tình
Ai thương yêu mình một đời cũng thế mà thôi.
ĐK: Ta đã cho người không mong gì người trả cho tôi
Tìm ai luôn thuỷ chung đếm sao vẫn trên đầu ngỏ
Rượu nhấp vào môi, giã biệt tháng năm huy hoàng
Uống cho say đời vì tiền đen trắng đổi thay
3. Thôi hãy quên chuyện buồn, còn buồn cay đắng bờ môi
Đời bao dối gian, biết đâu bến bờ trần thế
Bạn bè ngày xưa ngoảnh làm ngơ Người tình ngày xưa đã phụ tôi
Ngẫm cho sự đời giàu hèn cũng thế mà thôi.
Đang tải bình luận...



