

Bài hát mang tên "Bạc sắc son" là một sáng tác đầy bi kịch và xót xa của nhạc sĩ Trần Kiên về thân phận người phụ nữ trong xã hội. Qua giai điệu mang âm hưởng dân ca trữ tình tác phẩm đã vẽ nên bức tranh về một cuộc đời bễ dâu đầy trái ngang với những nỗi sầu miên man. Hình ảnh phận gái nghèo chân quê không mơ lụa nhung gấm hoa mà chỉ mong ước một tình cảm sắc son vuông tròn nhưng lại bị ông trời từ chối đã chạm đến trái tim người nghe. Tác giả khéo léo sử dụng hình tượng cánh hoa tàn và hoa sầu héo rụi để ẩn dụ cho sự đọa đày của hồng nhan trước dòng đời nghiệt ngã. Những đêm dài lẻ bóng cô phòng ôm đớn đau nát tan tâm can là minh chứng cho một cuộc hôn nhân không hạnh phúc khi đối phương chẳng hề thương tiếc thân gầy. Tiếng khóc canh sầu hòa cùng tiếng mưa rơi tạo nên một không gian u tối bao trùm lấy kiếp người lận đận dẫu tấm lòng vẫn còn thắm đượm màu son. Lời khẩn cầu không thương xin chớ làm đau vang lên như một sự phản kháng yếu ớt nhưng đầy nhức nhối trước sự vô tâm của lòng người. Bài hát không chỉ là lời than thân trách phận mà còn là bản cáo trạng về những mối duyên gượng ép khiến đời người trở nên đắng cay bẽ bàng. Sự tương phản giữa lòng thủy chung sắc son và hiện thực bạc bẽo đã làm nổi bật lên giá trị nhân văn của tác phẩm trong việc đồng cảm với phụ nữ. Kết thúc ca khúc bằng hình ảnh hoa thắm úa màu để lại dư âm buồn thương da diết về những ước mơ tào khang mãi mãi không thể thành hiện thực. Đây thực sự là một nốt nhạc trầm buồn nhắc nhở chúng ta về sự trân trọng dành cho những tâm hồn chân phương và đức hạnh giữa cuộc đời đầy biến động.
Bài hát mang tên "Bạc sắc son" là một sáng tác đầy bi kịch và xót xa của nhạc sĩ Trần Kiên về thân phận người phụ nữ trong xã hội. Qua giai điệu mang âm hưởng dân ca trữ tình tác phẩm đã vẽ nên bức tranh về một cuộc đời bễ dâu đầy trái ngang với những nỗi sầu miên man. Hình ảnh phận gái nghèo chân quê không mơ lụa nhung gấm hoa mà chỉ mong ước một tình cảm sắc son vuông tròn nhưng lại bị ông trời từ chối đã chạm đến trái tim người nghe. Tác giả khéo léo sử dụng hình tượng cánh hoa tàn và hoa sầu héo rụi để ẩn dụ cho sự đọa đày của hồng nhan trước dòng đời nghiệt ngã. Những đêm dài lẻ bóng cô phòng ôm đớn đau nát tan tâm can là minh chứng cho một cuộc hôn nhân không hạnh phúc khi đối phương chẳng hề thương tiếc thân gầy. Tiếng khóc canh sầu hòa cùng tiếng mưa rơi tạo nên một không gian u tối bao trùm lấy kiếp người lận đận dẫu tấm lòng vẫn còn thắm đượm màu son. Lời khẩn cầu không thương xin chớ làm đau vang lên như một sự phản kháng yếu ớt nhưng đầy nhức nhối trước sự vô tâm của lòng người. Bài hát không chỉ là lời than thân trách phận mà còn là bản cáo trạng về những mối duyên gượng ép khiến đời người trở nên đắng cay bẽ bàng. Sự tương phản giữa lòng thủy chung sắc son và hiện thực bạc bẽo đã làm nổi bật lên giá trị nhân văn của tác phẩm trong việc đồng cảm với phụ nữ. Kết thúc ca khúc bằng hình ảnh hoa thắm úa màu để lại dư âm buồn thương da diết về những ước mơ tào khang mãi mãi không thể thành hiện thực. Đây thực sự là một nốt nhạc trầm buồn nhắc nhở chúng ta về sự trân trọng dành cho những tâm hồn chân phương và đức hạnh giữa cuộc đời đầy biến động.
Intro: - - -
Gió thổi về đâu, sao trời mây tím buồn ngâu
Trời cũng sầu miên man, thương sao đời bễ dâu trái ngang
Đâu ai thương mến ai, cớ sao mối mai cau trầu
Để mối duyên ban đầu, xuôi theo dòng, biết chảy về đâu
Biết được người ta, nhưng nào thấu tấm lòng xa
Phận gái nghèo chân quê, đâu mơ về lụa nhung gấm hoa
Mong sao tơ sắc son, sớm trưa có nhau vuông tròn
Nhưng cớ sao ông trời, không cho đời như mộng tào khang
Bạc số hồng nhan, đời em như cánh hoa tàn
Ôi đắng cay bẽ bàng, đơn đau, riêng mình em mang
Vì dòng đời trái ngang, người không thương tiếc thân gầy
Hoa sông trong đoạ đày hoa sầu héo rụi gì đâu
Rồi có từng đêm, mình em lẻ bóng cô phòng
Ôm đớn đau trong lòng, nát tan đứt đoạn tâm can
Mong trời nặng tiếng mưa , nhòa đi tiếng khóc canh sầu
Đang tải bình luận...
Hoa thắm nay úa màu dẫu còn thắm đượm màu son
-
-
Biết được người ta, nhưng nào thấu tấm lòng xa
Phận gái nghèo chân quê, đâu mơ về lụa nhung gấm hoa
Mong sao tơ sắc son, sớm trưa có nhau vuông tròn
Nhưng cớ sao ông trời , không cho đời như mộng tào khang
Bạc số hồng nhan, đời em như cánh hoa tàn
Ôi đắng cay bẽ bàng, đơn đau, riêng mình em mang
Vì dòng đời trái ngang, người không thương tiếc thân gầy
Hoa sông trong đoạ đày hoa sầu héo rụi gì đâu
Rồi có từng đêm, mình em lẻ bóng cô phòng
Ôm đớn đau trong lòng, nát tan đứt đoạn tâm can
Mong trời nặng tiếng mưa , nhòa đi tiếng khóc canh sầu
Hoa thắm nay úa màu dẫu còn thắm đượm màu son
* Không thương, người ơi xin chớ làm đau
Cánh hoa phai màu héo sầu hết rồi còn đâu
Cánh hoa phai màu héo sầu trách đợi gì đâu
Cánh hoa phai màu héo sầu trách đợi gì đâu




