

"Bà mẹ Phù Sa" của tác giả Phạm Duy, qua giọng hát ngọt ngào của ca sĩ Hoàng Oanh, là một tác phẩm âm nhạc mang đậm chất nhân văn, phản ánh cuộc sống lam lũ của người dân miền quê Việt Nam trong bối cảnh chiến tranh. Bài hát mở đầu bằng hình ảnh người mẹ ở đất Phù Sa, một biểu tượng cho sự hy sinh và chịu đựng, dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu, mẹ vẫn sống với lòng thương và không một lời than vãn. Những ca từ giản dị nhưng sâu sắc, như "Mẹ người, Mẹ người ở đất Phù Sa", không chỉ khắc họa hình ảnh người mẹ tần tảo mà còn gợi lên nỗi niềm của cả một thế hệ. Qua từng câu hát, người nghe cảm nhận được nỗi đau và sự kiên cường của mẹ, người đã phải chứng kiến bao đổi thay, nhưng vẫn giữ vững niềm tin và hy vọng. Đặc biệt, hình ảnh mẹ đón khách, mời miếng bánh men, tạo nên một không gian ấm cúng, nhưng lại ẩn chứa nỗi lo lắng khi chiến tranh đang cận kề. Với thông điệp mạnh mẽ về tình yêu quê hương, lòng kiên trì và sự hy sinh, "Bà mẹ Phù Sa" không chỉ là một bài hát mà còn là một tác phẩm nghệ thuật chạm đến trái tim của mỗi người, khắc sâu vào tâm trí những ai đã từng trải qua những năm tháng gian khổ của dân tộc.
"Bà mẹ Phù Sa" của tác giả Phạm Duy, qua giọng hát ngọt ngào của ca sĩ Hoàng Oanh, là một tác phẩm âm nhạc mang đậm chất nhân văn, phản ánh cuộc sống lam lũ của người dân miền quê Việt Nam trong bối cảnh chiến tranh. Bài hát mở đầu bằng hình ảnh người mẹ ở đất Phù Sa, một biểu tượng cho sự hy sinh và chịu đựng, dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu, mẹ vẫn sống với lòng thương và không một lời than vãn. Những ca từ giản dị nhưng sâu sắc, như "Mẹ người, Mẹ người ở đất Phù Sa", không chỉ khắc họa hình ảnh người mẹ tần tảo mà còn gợi lên nỗi niềm của cả một thế hệ. Qua từng câu hát, người nghe cảm nhận được nỗi đau và sự kiên cường của mẹ, người đã phải chứng kiến bao đổi thay, nhưng vẫn giữ vững niềm tin và hy vọng. Đặc biệt, hình ảnh mẹ đón khách, mời miếng bánh men, tạo nên một không gian ấm cúng, nhưng lại ẩn chứa nỗi lo lắng khi chiến tranh đang cận kề. Với thông điệp mạnh mẽ về tình yêu quê hương, lòng kiên trì và sự hy sinh, "Bà mẹ Phù Sa" không chỉ là một bài hát mà còn là một tác phẩm nghệ thuật chạm đến trái tim của mỗi người, khắc sâu vào tâm trí những ai đã từng trải qua những năm tháng gian khổ của dân tộc.
1. Tôi nghe người ta kể chuyện, xin hát bà con cô bác nghe
Xin hát bà con cô bác nghe, cô bác nghe.
Mẹ người, Mẹ người ở đất Phù Sa
Mới năm mươi tuổi đã già như tám mươi
Mẹ ngồi, Mẹ ngồi bấm đốt ngón tay
Xóm quê là quê xóm nhỏ
Đổi thay, đổi thay bao lần
Ù… là… ù… ù… ơ…, ví dầu ầu ơ!
Không ai chê Việt Nam
Dân tộc ta thiếu sức hùng
Mà người thì quanh năm
Phải ôm lấy hãi hùng
Năm mươi năm làm dân
Chưa được mấy lúc mừng
Vậy mà Mẹ không than
Chỉ sống với lòng thương.
2. Mẹ già, Mẹ già ở túp lều tranh
Đói no ai biết rách lành ai có hay?
Một ngày, một ngày tháng tám năm sáu mươi hai
Có anh… là… anh Ba cán bộ về đây tuyên truyền
Hò… là… hò… hò… ơ,… Ớ… hò… ơ !
Anh thưa anh học xong
Đang tải bình luận...
Chiến lược giữ xóm làng
Mẹ gật gù nghe anh, và xin rất cám ơn!
Đang khi anh cười vang
Ai nổ súng dưới vườn ?
Mẹ vội lùa anh Ba vào trốn dưới gầm giường.
3. Mẹ cười, Mẹ cười trông cũng thiệt là vui
Bước ra đón khách, thấy người cũng rất quen
Mẹ mời, Mẹ mời anh miếng bánh men
Hỏi thăm là… thăm sức khoẻ và khen…và khen anh hiền lành
Đồ là đồ mi fa, són đồ mì fa
Anh xưng tên là Tư, đi gìn giữ xóm làng
Mẹ gật gù nghe anh, và xin rất cám ơn !
Trông ra trên đường mương
Quân đội đã tới gần
Mẹ vội lùa anh Tư cũng vào trốn dưới gầm giường...
Tới đây là xong nửa chuyện
Không biết rồi ai sẽ cứu ai ?
Ai sẽ cứu ai ?



