
Karaoke Anh đã quên mùa thu & Sáng tác Nam Lộc
Tác giả: Nam Lộc
Thể hiện: Lưu Bích
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Ca khúc Anh đã quên mùa thu của nhạc sĩ Nam Lộc là một bản tình ca mang đậm sắc thái u buồn và hoài niệm, sử dụng hình ảnh mùa thu như một biểu tượng cho những gì đã mất và sự đổi thay trong lòng người. Bài hát mở đầu bằng không gian tĩnh lặng của một chiều thu vắng bóng khói sương, nơi hàng cây khô sầu úa đứng hiu hắt trong màn mưa như đang mặc niệm cho một chuyện tình đã qua. Nhạc sĩ đã ví những giọt mưa thu như lệ tình xưa thấm đẫm vào lòng người, tạo nên một cảm giác xót xa khôn nguôi khi chứng kiến sự lụi tàn của thiên nhiên và tình cảm. Phần điệp khúc vang lên đầy day dứt khi khẳng định mùa thu là thời điểm mang lại cả niềm yêu thương lẫn nỗi đau khổ, đồng thời là nhân chứng xóa tan những cơn mong chờ và cất giấu đi những dấu chân ơ thờ của kẻ ra đi. Sự chuyển biến từ mùa thu sang mùa đông ở đoạn kết đánh dấu sự lụi tàn tuyệt đối khi tình đã chết trong lòng và niềm cô đơn chợt đến chiếm trọn tâm hồn. Điệp khúc anh đã quên mùa thu được lặp lại như một lời tự trấn an đầy cay đắng, khẳng định rằng dù mùa thu có đẹp và buồn đến đâu thì giờ đây tất cả chỉ còn là một miền ký ức bị lãng quên trong sự giá băng của thực tại. Toàn bộ tác phẩm là một dòng chảy cảm xúc chậm buồn, tinh tế lột tả sự cô độc của con người trước sự xoay vần của thời gian và những vết thương lòng không thể xóa nhòa.
Ca khúc Anh đã quên mùa thu của nhạc sĩ Nam Lộc là một bản tình ca mang đậm sắc thái u buồn và hoài niệm, sử dụng hình ảnh mùa thu như một biểu tượng cho những gì đã mất và sự đổi thay trong lòng người. Bài hát mở đầu bằng không gian tĩnh lặng của một chiều thu vắng bóng khói sương, nơi hàng cây khô sầu úa đứng hiu hắt trong màn mưa như đang mặc niệm cho một chuyện tình đã qua. Nhạc sĩ đã ví những giọt mưa thu như lệ tình xưa thấm đẫm vào lòng người, tạo nên một cảm giác xót xa khôn nguôi khi chứng kiến sự lụi tàn của thiên nhiên và tình cảm. Phần điệp khúc vang lên đầy day dứt khi khẳng định mùa thu là thời điểm mang lại cả niềm yêu thương lẫn nỗi đau khổ, đồng thời là nhân chứng xóa tan những cơn mong chờ và cất giấu đi những dấu chân ơ thờ của kẻ ra đi. Sự chuyển biến từ mùa thu sang mùa đông ở đoạn kết đánh dấu sự lụi tàn tuyệt đối khi tình đã chết trong lòng và niềm cô đơn chợt đến chiếm trọn tâm hồn. Điệp khúc anh đã quên mùa thu được lặp lại như một lời tự trấn an đầy cay đắng, khẳng định rằng dù mùa thu có đẹp và buồn đến đâu thì giờ đây tất cả chỉ còn là một miền ký ức bị lãng quên trong sự giá băng của thực tại. Toàn bộ tác phẩm là một dòng chảy cảm xúc chậm buồn, tinh tế lột tả sự cô độc của con người trước sự xoay vần của thời gian và những vết thương lòng không thể xóa nhòa.
LỜI BÀI HÁT
Intro: Anh đã quên mùa thu, anh đã quên mùa thu
Bây giờ là mùa thu chiều vắng khói sương mù
Hàng cây khô sầu úa hiu hắt đứng trong mưa
1. Mưa như lệ tình xưa lệ thấm mấy cho vừa
Lệ thương hoa phượng rũ, anh có nghe mùa thu
ĐK: Thu mang cho tình yêu một thời đã qua
Thu mang cho người yêu một đời xót xa
Mùa thu đã xóa hết cơn mong chờ
Mùa thu sẽ cất dấu chân ơ thờ
Một người bước đi lệ tình ướt mi
2..Hôm nay trời vào đông tình đã chết trong lòng
Niềm cô đơn chợt đến anh đã quên mùa thu
Anh đã quên mùa thu Anh đã quên mùa thu, mùa thu