

“Âm Thầm Bên Em” của Sơn Tùng M-TP là một bản nhạc hiện đại mang màu sắc buồn, sâu lắng và đầy day dứt, kể về tình yêu lặng thầm của một người vẫn luôn hướng về người mình thương dù giữa hai người đã có những tổn thương, xa cách và lời hứa cũ cũng tan theo gió; qua hình ảnh nước mắt, hạt mưa bủa vây trái tim hiu quạnh, bàn tay bơ vơ, bông hoa chờ mong và ký ức chìm trong màn sương đắng, ca từ khắc họa nỗi đau của một trái tim vừa ân hận vừa thủy chung, sẵn sàng nhận lấy phần đớn đau chỉ để thấy người kia được mỉm cười, để rồi bài hát trở thành lời tự sự cảm động về thứ tình yêu âm thầm, không ồn ào níu kéo nhưng vẫn bền bỉ, bao dung và sâu nặng trong từng nỗi nhớ.
“Âm Thầm Bên Em” của Sơn Tùng M-TP là một bản nhạc hiện đại mang màu sắc buồn, sâu lắng và đầy day dứt, kể về tình yêu lặng thầm của một người vẫn luôn hướng về người mình thương dù giữa hai người đã có những tổn thương, xa cách và lời hứa cũ cũng tan theo gió; qua hình ảnh nước mắt, hạt mưa bủa vây trái tim hiu quạnh, bàn tay bơ vơ, bông hoa chờ mong và ký ức chìm trong màn sương đắng, ca từ khắc họa nỗi đau của một trái tim vừa ân hận vừa thủy chung, sẵn sàng nhận lấy phần đớn đau chỉ để thấy người kia được mỉm cười, để rồi bài hát trở thành lời tự sự cảm động về thứ tình yêu âm thầm, không ồn ào níu kéo nhưng vẫn bền bỉ, bao dung và sâu nặng trong từng nỗi nhớ.
Khi bên anh em thấy điều chi?
Khi bên anh em thấy điều gì? Nước mắt rơi gần kề làn mi
Chẳng còn những giây phút, chẳng còn những ân tình
Gió mang em rời xa nơi đây
Khi xa anh em nhớ về ai?
Khi xa anh em nhớ một người chắc không phải một người như anh
Người từng làm em khóc, người từng khiến em buồn
Buông bàn tay, rời xa lặng thinh bước đi
Hạt mưa rơi bủa vây trái tim hiu quạnh
Ngàn yêu thương vụt tan bỗng xa
Người từng nói ở bên cạnh anh mỗi khi anh buồn
Cớ sao giờ lời nói kia như gió bay?
Đừng bỏ rơi bàn tay ấy bơ vơ mà
Một mình anh lặng im chốn đây
Yêu em, âm thầm bên em
Yêu thương không còn nơi đây, mang tình buồn theo mây
Cơn mơ về, mong manh câu thề tan trôi qua mau quên đi phút giây
Mưa rơi trên đôi mi qua lối vắng, ánh sáng mờ buông lơi làn khói trắng
Đang tải bình luận...
Bóng dáng em, nụ cười ngày hôm qua, ký ức có ngủ quên chìm trong màn sương đắng?
(Anh làm em khóc, anh khiến em buồn)
Anh nhớ giọt nước mắt sâu lắng, anh nhớ nỗi buồn của em ngày không nắng
Buông bàn tay, rời xa lặng thinh bước đi
Hạt mưa rơi bủa vây trái tim hiu quạnh
Ngàn yêu thương vụt tan bỗng xa
Người từng nói ở bên cạnh anh mỗi khi anh buồn
Cớ sao giờ lời nói kia như gió bay?
Bàn tay bơ vơ mà
Cầm bông hoa chờ mong nhớ thương
Làm sao quên người ơi? Tình anh mãi như hôm nào
Vẫn yêu người và vẫn mong em về đây
Giọt nước mắt tại sao cứ lăn rơi hoài?
Ở bên anh chỉ có đớn đau
Thì anh xin nhận hết ngàn đau đớn để thấy em cười
Dẫu biết rằng người đến không như giấc mơ
Yêu em, âm thầm bên em
Yêu em, âm thầm bên em (Oh)
Thì anh xin nhận hết ngàn đau đớn để thấy em cười
Dẫu biết rằng người đến không như giấc mơ
Yêu em, âm thầm bên em



