

“Ai Lau Đôi Mi Hoen” của Huỳnh Văn là một bản ballad hiện đại mang màu sắc buồn, cô đơn và đầy tổn thương, kể về nỗi lòng của một cô gái sau khi người từng hứa chở che đã rời đi, để lại cô một mình đối diện với mưa gió, những đêm dài ướt mi và một trái tim vỡ nát; qua hình ảnh vai gầy loay hoay giữa gió mây, vòng tay chỉ còn trong tưởng tượng, cơn say như cách trốn chạy và câu hỏi “ai lau đôi mi hoen”, ca từ khắc họa sự yếu mềm của người từng yêu sâu đậm nhưng mãi chưa đủ dứt khoát để buông tay, để rồi bài hát trở thành lời tự sự day dứt về hành trình chấp nhận mất mát, khi tình yêu đã bạc trắng như vôi và người ở lại buộc phải học cách bước sang một chặng đường mới, tự nâng niu chính mình và quên đi những điều đã phai phôi.
“Ai Lau Đôi Mi Hoen” của Huỳnh Văn là một bản ballad hiện đại mang màu sắc buồn, cô đơn và đầy tổn thương, kể về nỗi lòng của một cô gái sau khi người từng hứa chở che đã rời đi, để lại cô một mình đối diện với mưa gió, những đêm dài ướt mi và một trái tim vỡ nát; qua hình ảnh vai gầy loay hoay giữa gió mây, vòng tay chỉ còn trong tưởng tượng, cơn say như cách trốn chạy và câu hỏi “ai lau đôi mi hoen”, ca từ khắc họa sự yếu mềm của người từng yêu sâu đậm nhưng mãi chưa đủ dứt khoát để buông tay, để rồi bài hát trở thành lời tự sự day dứt về hành trình chấp nhận mất mát, khi tình yêu đã bạc trắng như vôi và người ở lại buộc phải học cách bước sang một chặng đường mới, tự nâng niu chính mình và quên đi những điều đã phai phôi.
Khi cơn mưa ập đến anh không còn ở đây
Chỉ có mỗi vai gầy loay hoay với gió mây
Hình dung anh vẫn đứng nơi ấy
Phía trước mặt em đây dang vòng tay
Và nói là có anh đây
Tại vì sao thế này nếm chịu bao đắng cay
Nhưng chưa một lần nào dứt khoát buông tay
Em sợ mỗi khi thức dậy cô đơn bủa vây
Nên chọn cơn say xem như cách để trốn chạy
Ai lau đôi mi hoen ướt bao đêm thấm môi mềm
Ai lau đôi mi hoen oh ướt bao đêm oh thấm môi mềm eh
Ai nâng niu con tim vỡ nát hết rồi
Tình bạc trắng như vôi
Chỉ đến thế thôi
Ai nâng niu con tim vỡ nát hết rồi
Đã đến lúc phai phôi
Phải quên hết thôi
Một chặng đường mới thiếu anh ở bên
Những ngày đẹp nhất nhớ hay đã quên
Ngày người đến lòng này rực cháy
Ngày người rời đi em trắng tay
Đang tải bình luận...
Tại vì sao thế này nếm chịu bao đắng cay
Nhưng chưa một lần nào dứt khoát buông tay
Em sợ mỗi khi thức dậy cô đơn bủa vây
Nên chọn cơn say xem như cách để trốn chạy
Ai lau đôi mi hoen ướt bao đêm thấm môi mềm
Ai lau đôi mi hoen oh ướt bao đêm oh thấm môi mềm eh
Ai nâng niu con tim vỡ nát hết rồi
Tình bạc trắng như vôi
Chỉ đến thế thôi
Ai nâng niu con tim vỡ nát hết rồi
Đã đến lúc phai phôi
Phải quên hết thôi



