

“Ai Khóc Nỗi Đau Này” của Đức Trí là một bản ballad hiện đại mang màu sắc buồn, day dứt và đầy ám ảnh, kể về nỗi đau của một người mắc kẹt sau chia ly, vừa muốn tìm lối thoát khỏi nỗi nhớ vừa vẫn khao khát một nụ hôn, một câu nói, dù chỉ là lời lừa dối để bớt đau hơn sự im lặng; qua hình ảnh bờ môi khô, trái tim chai đá, ngục sâu của nhớ thương, bàn tay đã buông mà lòng vẫn ngỡ chỉ là mơ, ca từ khắc họa sự cô đơn cùng cực của một trái tim yêu đến kiệt sức, không biết khóc vì ai khi người ấy đã không còn ở đó, để rồi bài hát trở thành lời tự sự nghẹn ngào về những vết thương không ai thay mình gánh chịu, nơi câu hỏi “ai khóc nỗi đau này” vang lên như tiếng lòng của những ai từng mất đi tình yêu nhưng vẫn chưa thể tự giải thoát khỏi chính nỗi đau của mình.
“Ai Khóc Nỗi Đau Này” của Đức Trí là một bản ballad hiện đại mang màu sắc buồn, day dứt và đầy ám ảnh, kể về nỗi đau của một người mắc kẹt sau chia ly, vừa muốn tìm lối thoát khỏi nỗi nhớ vừa vẫn khao khát một nụ hôn, một câu nói, dù chỉ là lời lừa dối để bớt đau hơn sự im lặng; qua hình ảnh bờ môi khô, trái tim chai đá, ngục sâu của nhớ thương, bàn tay đã buông mà lòng vẫn ngỡ chỉ là mơ, ca từ khắc họa sự cô đơn cùng cực của một trái tim yêu đến kiệt sức, không biết khóc vì ai khi người ấy đã không còn ở đó, để rồi bài hát trở thành lời tự sự nghẹn ngào về những vết thương không ai thay mình gánh chịu, nơi câu hỏi “ai khóc nỗi đau này” vang lên như tiếng lòng của những ai từng mất đi tình yêu nhưng vẫn chưa thể tự giải thoát khỏi chính nỗi đau của mình.
Hãy cho em xin một lối thoát
Để em được thôi, được thôi nhớ anh
Hãy cho em thêm một cảm xúc
Để tim em thôi, thôi thành chai đá
Và rồi để em lại yêu, lại sai
Với cơn yêu ngày xưa giờ chắc đã nhạt phai
Héo hon em từng đêm bạn với cô đơn, bạn với nỗi buồn
Hãy cho em xin lại nụ hôn
Để em được hong bờ môi đã khô
Hãy cho em xin một câu nói
Dù là lừa dối nhưng thà anh nói
Còn nhẹ nhàng hơn sự im lặng kia
Đã mang em từ lâu về nơi ngục sâu
Đã giam em cùng với niềm nhớ thương anh dù chờ đợi mãi
Yêu là được yêu, là được ghen, là được nhớ
Chẳng biết nhớ gì mà cứ nhớ, rồi cứ khóc, rồi lại thôi
Chẳng biết khóc ai, vì ai đã chẳng còn nữa mà cứ ngỡ
Ai vẫn đâu đây
Yêu tìm lối thoát, tìm bàn tay, tìm bờ vai
Tay đã buông tay, mà vẫn nhớ, rồi cứ ngỡ chỉ là mơ
Đang tải bình luận...
Yêu đã tàn rồi mà lối thoát tìm không thấy giờ ngồi đây
Ai khóc nỗi đau này
Hãy cho em xin lại nụ hôn
Để em được hong bờ môi đã khô
Hãy cho em xin một câu nói
Dù là lừa dối nhưng thà anh nói
Còn nhẹ nhàng hơn sự im lặng kia
Đã mang em từ lâu về nơi ngục sâu
Đã giam em cùng với niềm nhớ thương ai dù chờ đợi mãi
Yêu là được yêu, là được ghen, là được nhớ
Chẳng biết nhớ gì mà cứ nhớ, rồi cứ khóc, rồi lại thôi
Chẳng biết khóc ai, vì ai đã chẳng còn nữa mà cứ ngỡ
Ai vẫn đâu đây
Yêu tìm lối thoát, tìm bàn tay, tìm bờ vai
Tay đã buông tay mà vẫn nhớ, rồi cứ ngỡ chỉ là mơ
Yêu đã tàn rồi mà lối thoát tìm không thấy giờ ngồi đây
Ai khóc nỗi đau này
Da-da-di-da, da-di-da, da-di-da
Da-di-di-da, da-di-da, da-di-da, da-di-da
Yêu đã tàn rồi mà lối thoát tìm không thấy giờ ngồi đây
Ai khóc nỗi đau này




