
Karaoke 3107 & Sáng tác W/n
Tác giả: W/n
Thể hiện: Duongg
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
3107 của W/n là một bản tình ca mang màu sắc tự sự rất rõ, nơi nỗi nhớ không ồn ào mà kéo dài âm ỉ như một dòng độc thoại trong đêm, kể về cảm giác mất mát sau chia tay khi người ở lại vẫn loay hoay giữa ký ức cũ còn người kia đã ở một nơi rất xa; ca khúc gây ấn tượng bởi cách kết hợp giữa giai điệu chậm buồn và những đoạn rap mang tính độc thoại nội tâm, tạo nên cảm giác rất thật của một người trẻ đang cố tỏ ra bình thản nhưng bên trong vẫn đầy day dứt; hình ảnh đêm, mưa tháng Bảy, hoàng hôn, góc phố khuya hay ánh trăng vàng được lặp lại như những không gian quen thuộc của cô đơn, nơi ký ức về tình yêu cũ cứ trở về không hẹn; điều làm 3107 chạm sâu là sự thành thật trong cảm xúc, không trách móc, không níu kéo ích kỷ, mà chọn buông tay để người mình yêu được yên bình, dù bản thân vẫn tự trách và tự chịu cô đơn; câu chuyện tình trong bài hát không có cao trào kịch tính mà trôi chậm, lặng và buồn, giống như cách nhiều mối quan hệ trong đời thật kết thúc, để lại một người vẫn yêu, vẫn nhớ nhưng chỉ có thể giữ tất cả trong tim; tổng thể, 3107 là bản nhạc dành cho những ai từng đứng giữa ngã ba cảm xúc, hiểu cảm giác yêu sâu nhưng không thể giữ, và quen với việc mang một người theo suốt thanh xuân trong im lặng.
3107 của W/n là một bản tình ca mang màu sắc tự sự rất rõ, nơi nỗi nhớ không ồn ào mà kéo dài âm ỉ như một dòng độc thoại trong đêm, kể về cảm giác mất mát sau chia tay khi người ở lại vẫn loay hoay giữa ký ức cũ còn người kia đã ở một nơi rất xa; ca khúc gây ấn tượng bởi cách kết hợp giữa giai điệu chậm buồn và những đoạn rap mang tính độc thoại nội tâm, tạo nên cảm giác rất thật của một người trẻ đang cố tỏ ra bình thản nhưng bên trong vẫn đầy day dứt; hình ảnh đêm, mưa tháng Bảy, hoàng hôn, góc phố khuya hay ánh trăng vàng được lặp lại như những không gian quen thuộc của cô đơn, nơi ký ức về tình yêu cũ cứ trở về không hẹn; điều làm 3107 chạm sâu là sự thành thật trong cảm xúc, không trách móc, không níu kéo ích kỷ, mà chọn buông tay để người mình yêu được yên bình, dù bản thân vẫn tự trách và tự chịu cô đơn; câu chuyện tình trong bài hát không có cao trào kịch tính mà trôi chậm, lặng và buồn, giống như cách nhiều mối quan hệ trong đời thật kết thúc, để lại một người vẫn yêu, vẫn nhớ nhưng chỉ có thể giữ tất cả trong tim; tổng thể, 3107 là bản nhạc dành cho những ai từng đứng giữa ngã ba cảm xúc, hiểu cảm giác yêu sâu nhưng không thể giữ, và quen với việc mang một người theo suốt thanh xuân trong im lặng.
LỜI BÀI HÁT
Đêm dần buông
Chỉ có đôi ta đứng đây hơi buồn
Ngắm hết những suy tư của ngày hôm qua
Vừa đây đã xa.
Riêng mình ta
Vẫn mãi lang thang dưới ánh chiều tà
Vẫn nỗi nhớ miên man ký ức bên em
Bây giờ đang ở một nơi xa.
Chỉ cần bên nhau như những ngày ấy
Anh sẽ cùng em đi hết tháng ngày
Để trong cơn mơ anh chẳng tìm thấy
Để anh bơ vơ mãi phút nơi đây.
Tình yêu khi xưa đôi ta vụn vỡ
Trong một chiều mưa hai đứa chia tay
Chỉ cần cho anh được thêm một chút
Cho anh được gần bên em.
Xin lỗi vì những cuộc điện thoại đã làm phiền em với nửa kia
Dưới góc phố lặng thinh tiếng bước chân chậm chạp lúc giữa khuya
Tất nhiên thì anh cũng như họ, chọn buông bỏ để em thấy yên bình
Còn riêng phần anh thì lại thì lại thầm trách mọi thứ trái ngược với duyên tình.
Em! Lúc mình buồn nhìn trời và thở hắt
Mưa tháng Bảy là cơn buồn dào dạt lẫn về tình yêu mà anh đã lỡ mất
Hẳn ai cũng từng nếm phải cảm giác trống trãi trong lòng mình em ha
Như em cũng từng đau khổ vì họ rồi lại thức trắng bao đêm qua.
Nếu ta có dịp ngồi lại thì anh xin phép kể cho em nghe
Bình yên của anh thì cũng giống như họ là có em ngồi phía sau xe
Là buộc phải cố lượm lặt được hết những thứ trước kia đã xa mình
Là em hồi đó hay là anh bây giờ cô đơn đứng giữa ngã ba tình.
Hoàng hôn tháng Bảy chưa bao giờ giết chết trái tim buồn bã đã cũ mềm
Bầu trời đêm nay lại có mưa rơi qua một ô cửa đã phủ rèm
Em... anh còn chẳng dám khẳng định mình đã nhớ về em bao nhiêu đêm
Nhưng sau tất cả thì chỉ có anh và anh tự buộc mình yêu em.
Chỉ cần bên nhau như những ngày ấy
Anh sẽ cùng em đi hết tháng ngày
Dù chờ ngàn năm anh vẫn ở đấy
Dù anh đã cố gắng nghĩ đến em.
Rồi trong nhân gian bao nhiêu người đến
Thanh xuân này anh chỉ muốn bên em
Dìu nhau đi qua những con phố dài
Chỉ yêu đôi ta chẳng biết đúng sai
Vì sao?
Đêm chờ đông
Gió vẫn lao xao khiến ta thêm sầu
Giấu ký ức nơi đây vào gọn trong tim
Dù mai đổi thay.
Riêng mình ta
Vẫn mãi cô đơn dưới ánh trăng vàng
Vẫn nỗi nhớ khi xưa, những lúc bên em
Bây giờ đang ở một nơi xa.