

“Một Lần Dang Dở” của Nhật Ngân là một bản tình ca buồn mang đậm tinh thần nhạc xưa, kể về một mối tình khởi đầu bằng lời thề son sắt, những cái nắm tay tin tưởng và giấc mơ hôn nhân rất thật, để rồi giữa lúc tưởng như hạnh phúc đã ở trong tầm tay thì duyên phận bỗng rẽ ngang, khiến tất cả chỉ còn lại nỗi ngỡ ngàng và cay đắng, ca từ mộc mạc nhưng thấm sâu khi nhìn tình yêu như một lần va vấp tất yếu của đời người, nơi người trong cuộc chọn cách buông tay, xem đau khổ như dấu mốc trưởng thành và chấp nhận coi nhau như người dưng nếu lỡ gặp lại, tạo nên một giá trị tinh thần lặng lẽ mà day dứt: yêu hết lòng, đau trọn vẹn, rồi học cách đi qua một lần dang dở.
“Một Lần Dang Dở” của Nhật Ngân là một bản tình ca buồn mang đậm tinh thần nhạc xưa, kể về một mối tình khởi đầu bằng lời thề son sắt, những cái nắm tay tin tưởng và giấc mơ hôn nhân rất thật, để rồi giữa lúc tưởng như hạnh phúc đã ở trong tầm tay thì duyên phận bỗng rẽ ngang, khiến tất cả chỉ còn lại nỗi ngỡ ngàng và cay đắng, ca từ mộc mạc nhưng thấm sâu khi nhìn tình yêu như một lần va vấp tất yếu của đời người, nơi người trong cuộc chọn cách buông tay, xem đau khổ như dấu mốc trưởng thành và chấp nhận coi nhau như người dưng nếu lỡ gặp lại, tạo nên một giá trị tinh thần lặng lẽ mà day dứt: yêu hết lòng, đau trọn vẹn, rồi học cách đi qua một lần dang dở.
Tone: [C]
Khi mới thương [C] nhau em hay nắm tay dặn [Am] dò,
Cho dù cuộc [F] đời là bể dâu trái [C] ngang.
Ðã thương [Am] nhau mình sắc son một [Dm] lòng,
Dẫu khổ thế [F] nào thì tình cũng vẫn không [G7] phai!
Khi đó bên [C] nhau ta xây biết bao nhiêu mộng [Am] vàng,
Ta hẹn mùa [F] xuân sang mình sẽ cưới [C] nhau.
Lá thu [Am] bay rồi đến đông gần [Dm] tàn,
Giấc mộng sắp [F] thành thì bỗng [G] ai đổi [C] thay.
Câu hát: Khi mới thương nhau em hay nắm tay dặn dò
- Nhấn chữ: thương.
- Luyến: dò (nhẹ).
- Lấy hơi/Nghỉ: Lấy hơi đầu câu.
- Cao độ/Giọng: Cao độ trung, giọng ngực mềm.
- Khẩu hình: Mở vừa, rõ phụ âm t ở tay.
- Biểu cảm/Cảm xúc: Dịu dàng, mở đầu câu chuyện.
- Âm lượng/Cường độ: Vừa.
Câu hát: Cho dù cuộc đời là bể dâu trái ngang
- Nhấn chữ: đời.
- Luyến: ngang (kéo nhẹ).
- Lấy hơi/Nghỉ: Có thể lấy hơi trộm sau đời nếu đuối.
- Cao độ/Giọng: Trung.
- Khẩu hình: Mở dọc ở ngang.
- Biểu cảm/Cảm xúc: Cam chịu, chấp nhận.
- Âm lượng/Cường độ: Vừa.
Câu hát: Đã thương nhau mình sắc son một lòng
- Nhấn chữ: sắc.
- Luyến: (Không nổi bật).
- Lấy hơi/Nghỉ: Lấy hơi đầu câu.
- Cao độ/Giọng: Trung.
- Khẩu hình: Rõ phụ âm c ở sắc.
- Biểu cảm/Cảm xúc: Khẳng định, chân thành.
- Âm lượng/Cường độ: Vừa.
Câu hát: Dẫu khổ thế nào thì tình cũng vẫn không phai
- Nhấn chữ: khổ, phai.
- Luyến: phai (nhẹ).
- Lấy hơi/Nghỉ: Không nghỉ giữa câu.
- Cao độ/Giọng: Trung.
- Khẩu hình: Mở nhẹ cuối câu.
- Biểu cảm/Cảm xúc: Nhẫn nại, bền lòng.
- Âm lượng/Cường độ: Vừa.
Câu hát: Khi đó bên nhau ta xây biết bao nhiêu mộng vàng
- Nhấn chữ: xây.
- Luyến: vàng (kéo nhẹ).
- Lấy hơi/Nghỉ: Lấy hơi đầu câu.
- Cao độ/Giọng: Trung.
- Khẩu hình: Mở tròn ở vàng.
- Biểu cảm/Cảm xúc: Mơ mộng, hạnh phúc.
- Âm lượng/Cường độ: Vừa.
Câu hát: Ta hẹn mùa xuân sang mình sẽ cưới nhau
- Nhấn chữ: xuân.
- Luyến: nhau (nhẹ).
- Lấy hơi/Nghỉ: Lấy hơi trộm sau sang.
- Cao độ/Giọng: Trung cao.
- Khẩu hình: Mở sáng ở xuân.
- Biểu cảm/Cảm xúc: Hy vọng, tin tưởng.
- Âm lượng/Cường độ: Vừa.
Câu hát: Lá thu bay rồi đến đông gần tàn
- Nhấn chữ: đông.
- Luyến: tàn (kéo nhẹ).
- Lấy hơi/Nghỉ: Lấy hơi đầu câu.
- Cao độ/Giọng: Trung.
- Khẩu hình: Đóng âm mũi ở đông.
- Biểu cảm/Cảm xúc: Thời gian trôi, man mác buồn.
- Âm lượng/Cường độ: Vừa → nhẹ.
Câu hát: Giấc mộng sắp thành thì bỗng ai đổi thay
- Nhấn chữ: mộng, đổi.
- Luyến: thay (nhẹ).
- Lấy hơi/Nghỉ: Không nghỉ.
- Cao độ/Giọng: Trung.
- Khẩu hình: Rõ phụ âm cuối thay.
- Biểu cảm/Cảm xúc: Bất ngờ, xót xa.
- Âm lượng/Cường độ: Vừa.
Câu hát: Tình ơi sao tình gieo nhiều nỗi trái ngang
- Nhấn chữ: tình, trái.
- Luyến: ngang (nhẹ).
- Lấy hơi/Nghỉ: Lấy hơi đầu câu.
- Cao độ/Giọng: Trung cao.
- Khẩu hình: Mở tròn ở ơi.
- Biểu cảm/Cảm xúc: Trách móc, than thở.
- Âm lượng/Cường độ: Vừa.
Câu hát: Cho người lắm ê chề
- Nhấn chữ: chề.
- Luyến: chề (kéo nhẹ).
- Lấy hơi/Nghỉ: Nghỉ ngắn sau câu.
- Cao độ/Giọng: Trung.
- Khẩu hình: Mở dọc, giữ hơi.
- Biểu cảm/Cảm xúc: Tủi phận.
- Âm lượng/Cường độ: Vừa → nhẹ.
Câu hát: Tình ơi cuộc đời có bao lâu
- Nhấn chữ: đời.
- Luyến: lâu (nhẹ).
- Lấy hơi/Nghỉ: Lấy hơi đầu câu.
- Cao độ/Giọng: Trung.
- Khẩu hình: Mềm, rõ chữ.
- Biểu cảm/Cảm xúc: Chiêm nghiệm.
- Âm lượng/Cường độ: Vừa.
Câu hát: Vài lần đắng cay thôi
- Nhấn chữ: đắng.
- Luyến: (Không).
- Lấy hơi/Nghỉ: Không nghỉ.
- Cao độ/Giọng: Trung thấp.
- Khẩu hình: Gọn, khép.
- Biểu cảm/Cảm xúc: Cam chịu.
- Âm lượng/Cường độ: Vừa.
Câu hát: Coi như mình đã già
- Nhấn chữ: già.
- Luyến: già (kéo, kết câu).
- Lấy hơi/Nghỉ: Nghỉ 1 ô sau câu.
- Cao độ/Giọng: Trung.
- Khẩu hình: Mở rộng, giữ khẩu hình cuối.
- Biểu cảm/Cảm xúc: Chua xót, buông xuôi.
- Âm lượng/Cường độ: Nhẹ dần.
Câu hát: Thôi nhé em ơi nay ta đã xa lạ rồi
- Nhấn chữ: thôi, xa.
- Luyến: ơi (nhẹ).
- Lấy hơi/Nghỉ: Lấy hơi đầu câu.
- Cao độ/Giọng: Trung.
- Khẩu hình: Mở tròn ở ơi.
- Biểu cảm/Cảm xúc: Chấp nhận chia ly.
- Âm lượng/Cường độ: Vừa.
Câu hát: Ta chẳng còn chi để mà lưu luyến nhau
- Nhấn chữ: lưu.
- Luyến: nhau (nhẹ).
- Lấy hơi/Nghỉ: Không nghỉ.
- Cao độ/Giọng: Trung.
- Khẩu hình: Mềm, liền tiếng.
- Biểu cảm/Cảm xúc: Dứt khoát nhưng buồn.
- Âm lượng/Cường độ: Vừa → nhẹ.
Câu hát: Bước chân đi là dứt duyên nợ rồi
- Nhấn chữ: dứt.
- Luyến: rồi (nhẹ).
- Lấy hơi/Nghỉ: Lấy hơi đầu câu.
- Cao độ/Giọng: Trung.
- Khẩu hình: Rõ phụ âm t.
- Biểu cảm/Cảm xúc: Quyết định, đau lòng.
- Âm lượng/Cường độ: Vừa.
Câu hát: Nếu gặp giữa đường thì cũng như chẳng quen
- Nhấn chữ: gặp, quen.
- Luyến: quen (kéo nhẹ, kết bài).
- Lấy hơi/Nghỉ: Kéo dài cuối câu để kết.
- Cao độ/Giọng: Trung thấp.
- Khẩu hình: Mở vừa, khép chậm.
- Biểu cảm/Cảm xúc: Lạnh lùng, xót xa.
- Âm lượng/Cường độ: Nhẹ dần, kết lắng.
Đang tải bình luận...
Tình [F] ơi sao [Dm] tình, gieo nhiều nỗi trái [G] ngang,
Cho người lắm ê [G/B] chề ?!
Tình [Dm] ơi cuộc đời có bao [F] lâu,
Vài lần đắng cay [G] thôi,
Coi như mình đã [C] già!!!
Thôi nhé em [C] ơi nay ta đã xa lạ [Am] rồi,
Ta chẳng còn [F] chi để mà lưu luyến [C] nhau.
Bước chân [Am] đi là dứt duyên nợ [Dm] rồi,
Nếu gặp giữa [F] đường thì cũng [G] như chẳng [C] quen...!


