Bài hát "Tưởng Rằng Đã Quên" của Trịnh Công Sơn mang trong mình một nỗi buồn sâu lắng và sự day dứt không nguôi về một mối tình đã qua. Lời ca khắc họa hình ảnh của một người vẫn chưa thể quên được người mình yêu, mặc dù đã cố gắng rũ bỏ quá khứ. Những câu "tưởng rằng đã quên" lặp đi lặp lại thể hiện sự mâu thuẫn giữa lý trí và cảm xúc, khi tình yêu vẫn còn đeo bám, dù thời gian đã trôi qua. Sự day dứt trong bài hát thể hiện rõ qua hình ảnh "từng mũi đinh cuồng điên" và "một lời trối trăn còn tìm thấy trong đôi mắt". Nhạc phẩm này không chỉ nói về sự đau khổ, mà còn về những kỷ niệm còn sót lại sau khi tình yêu đã kết thúc, những "sớm mai buồn" và những "bến hoang tàn". Trịnh Công Sơn đã chạm đến trái tim người nghe bằng những lời ca giản dị nhưng đầy cảm xúc.
Bài hát "Tưởng Rằng Đã Quên" của Trịnh Công Sơn mang trong mình một nỗi buồn sâu lắng và sự day dứt không nguôi về một mối tình đã qua. Lời ca khắc họa hình ảnh của một người vẫn chưa thể quên được người mình yêu, mặc dù đã cố gắng rũ bỏ quá khứ. Những câu "tưởng rằng đã quên" lặp đi lặp lại thể hiện sự mâu thuẫn giữa lý trí và cảm xúc, khi tình yêu vẫn còn đeo bám, dù thời gian đã trôi qua. Sự day dứt trong bài hát thể hiện rõ qua hình ảnh "từng mũi đinh cuồng điên" và "một lời trối trăn còn tìm thấy trong đôi mắt". Nhạc phẩm này không chỉ nói về sự đau khổ, mà còn về những kỷ niệm còn sót lại sau khi tình yêu đã kết thúc, những "sớm mai buồn" và những "bến hoang tàn". Trịnh Công Sơn đã chạm đến trái tim người nghe bằng những lời ca giản dị nhưng đầy cảm xúc.
Tone: [F]
1. Tưởng rằng đã [F] quên, cuộc tình sẽ [Bb] yên
Tưởng rằng đã [Am] quên, nhưng tim yếu [C] mềm
Một ngày thấy [Gm] em là đời bỗng [Bb] đêm vây [F] khốn [Bb]-[F]
Tưởng rằng đã [F] quên, cuộc tình sẽ [Bb] yên
Tưởng rằng đã [Am] quên, thân đau muốn [C] nằm
Vì từng bước [Gm] em là từng mũi [Bb] đinh cuồng [F] điên [Bb]-[F]
ĐK: Còn gì [Am] đâu những đóa hoa [Gm]
Học hát cùng giáo viên Đang cập nhật đang cập nhật.
Đang tải bình luận...
Vì trái [Bb] tim tội lỗi lưu [F] vong
Còn gì [Am] đâu những má xưa [Gm] nồng
Dù xác [Bb] thân còn phút ăn [C] năn
2. Tưởng rằng đã [F] quên, cuộc tình sẽ [Bb] yên
Tưởng rằng đã [Am] quên, em qua phố [C] rộng
Một lời trối [Gm] trăn còn tìm thấy [Bb] trong đôi [F] mắt [Bb]-[F]
Tưởng rằng đã [F] quên, cuộc tình sẽ [Bb] yên
Tưởng rằng đã [Am] quên, tay em vẫn [C] còn
Dựng đời bão [Gm] lên làm từng vết [Bb] thương hồn [F] nhiên
ĐK 2: Còn lại [Am] đây những sớm mai [Gm] buồn
Vì phố [Bb] xưa cỏ lá mong [F] manh
Còn lại [Am] đây những bến hoang [Gm] tàn
Vì xác [Bb] thân đã quá lênh [C] đênh