Em còn nhớ mùa xuân là một trong những nhạc phẩm đầy hoài niệm và xúc động của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên, được viết bằng tất cả nỗi lòng dành cho người thương đang ở phương xa và cho mảnh đất Sài Gòn yêu dấu. Bài hát mở đầu bằng những câu hỏi tu từ đầy day dứt, gợi lại kỷ niệm về một thời tuổi dại khờ với tiếng dương cầm và giọng hát trẻ thơ trong trẻo. Tác giả khéo léo vẽ nên hình ảnh người con gái với mắt nai vàng và nụ cười thật gần, tạo nên một sự đối lập đau đớn với thực tại bơ vơ, đợi chờ. Giữa bầu trời Sài Gòn đầy mây bay và những biến động thăng trầm của thời cuộc, người ở lại phải gượng nụ cười trong giọt lệ, nhìn đất nước chịu nhiều đau thương. Dù người con gái có đi qua những kinh đô hoa lệ bậc nhất thế giới như Paris, London hay Vienne, nhạc sĩ vẫn khẳng định một niềm tin son sắt rằng không nơi đâu có thể sánh bằng Sài Gòn của những ngày xưa cũ và cả Sài Gòn của tương lai tươi sáng. Hình ảnh nắng hanh vàng nhuộm áo Hà Đông cùng những lá thư xanh viết dở là những biểu tượng lãng mạn, gắn kết tình yêu đôi lứa với tình yêu quê hương da diết. Toàn bộ bản nhạc không chỉ là lời tâm tình gửi đến một người mà còn là tiếng lòng của một thế hệ luôn đau đáu mơ về ngày hát câu hồi hương, giữ vững niềm hy vọng giữa những năm tháng chia lìa.
Em còn nhớ mùa xuân là một trong những nhạc phẩm đầy hoài niệm và xúc động của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên, được viết bằng tất cả nỗi lòng dành cho người thương đang ở phương xa và cho mảnh đất Sài Gòn yêu dấu. Bài hát mở đầu bằng những câu hỏi tu từ đầy day dứt, gợi lại kỷ niệm về một thời tuổi dại khờ với tiếng dương cầm và giọng hát trẻ thơ trong trẻo. Tác giả khéo léo vẽ nên hình ảnh người con gái với mắt nai vàng và nụ cười thật gần, tạo nên một sự đối lập đau đớn với thực tại bơ vơ, đợi chờ. Giữa bầu trời Sài Gòn đầy mây bay và những biến động thăng trầm của thời cuộc, người ở lại phải gượng nụ cười trong giọt lệ, nhìn đất nước chịu nhiều đau thương. Dù người con gái có đi qua những kinh đô hoa lệ bậc nhất thế giới như Paris, London hay Vienne, nhạc sĩ vẫn khẳng định một niềm tin son sắt rằng không nơi đâu có thể sánh bằng Sài Gòn của những ngày xưa cũ và cả Sài Gòn của tương lai tươi sáng. Hình ảnh nắng hanh vàng nhuộm áo Hà Đông cùng những lá thư xanh viết dở là những biểu tượng lãng mạn, gắn kết tình yêu đôi lứa với tình yêu quê hương da diết. Toàn bộ bản nhạc không chỉ là lời tâm tình gửi đến một người mà còn là tiếng lòng của một thế hệ luôn đau đáu mơ về ngày hát câu hồi hương, giữ vững niềm hy vọng giữa những năm tháng chia lìa.
Tone: [G]
1. Em có bao [G] giờ còn nhớ mùa [Am] xuân [C]
Nhớ tháng năm xưa của tuổi dại [G] khờ [Am]
Nhớ tiếng dương cầm giọng hát trẻ [D] thơ [C]
Có thấy bơ vơ ngày tháng đợi [G] chờ.
2. Nơi ấy bây [G] giờ còn có mùa [Am] xuân [C]
Có dáng nghiêng nghiêng nụ cười thật [G] gần [Am]
Có mắt nai vàng ngời sáng tình [D] xanh [C]
Em có bao [D7] giờ thấu cho lòng [G] anh.
ĐK:
Trời Sài Gòn chiều hôm nay còn nhiều mây [Am]
Học hát cùng giáo viên Đang cập nhật đang cập nhật.
Đang tải bình luận...
Nhiều niềm đau thương bi [G] hận tràn đầy
Gượng nụ [Am] cười giọt lệ trên môi
Nhìn đất nước tơi [D7] bời một thời em có [G] hay.
Những thành [G] phố em sẽ đi qua
Đây [Am] Paris, đây [C] London, đây [G] Vienne
Nhưng có đâu [Em] bằng Sài Gòn hôm [G] qua
Nhưng có đâu [Am] bằng Sài Gòn mai [C] sau
Em có mơ [D7] ngày hát câu hồi [G] hương.
3. Em nhé khi [G] nào chợt nhớ mùa [Am] xuân [C]
Nhớ lá thư xanh và chuyện tình [G] hồng [Am]
Nhớ nắng hanh vàng nhuộm áo hà [D] đông [C]
Anh ở nơi [D7] này vẫn luôn chờ [G] mong.
------
Hợp âm do raynguyen đóng góp:
Em có bao [G] giờ còn nhớ mùa [Am] xuân [C]
Nhớ tháng năm xưa của tuổi dại [G] khờ [Bm] [Am]
Nhớ tiếng dương [F] cầm giọng hát trẻ [D] thơ [Am]
Có thấy bơ [C] vơ ngày tháng đợi [G] chờ. [C] [D]
Nơi ấy bây [G] giờ còn có mùa [Am] xuân [C]
Có dáng nghiêng nghiêng nụ cười thật [G] gần [Bm] [Am]
Có mắt nai [F] vàng ngời sáng tình [D] xanh [Am]
Em có bao [D] giờ thấu cho lòng [Eb] anh. [Am] [G]
Trời Sài [Bm] Gòn chiều hôm nay còn nhiều mây [C] bay
Nhiều niềm đau thương bi [G] hận tràn [Bm] đầy [Am]
Gượng nụ [F] cười giọt lệ trên [C] môi
Nhìn đất [Am] nước tơi bời một [D] thời em có [G] hay. [C] [G]
Những thành phố em sẽ đi [Bm] qua
Đây [C] Paris, đây [C] London, đây [D] Vienne
Nhưng có đâu [G] bằng Sài Gòn hôm [Am] qua
Nhưng có đâu [D] bằng Sài Gòn mai [Am] sau
Em có mơ [D7] ngày hát câu hồi [G] hương. [C] [D] [G]
Em nhé khi [G] nào chợt nhớ mùa [Am] xuân [C]
Nhớ lá thư xanh và chuyện tình [G] hồng [Bm] [Am]
Nhớ nắng hanh [F] vàng nhuộm áo hà [D] đông [Am]
Anh ở nơi [D7] này vẫn luôn chờ [G] mong.