“Hoài Thu” là ca khúc trữ tình mang đậm phong vị nhạc xưa của Thảo Hồ, như một dòng hoài niệm lặng lẽ chảy qua những hình ảnh ráng chiều, con đường sương phủ, tiếng tàu xa và bến cũ, gợi lên nỗi nhớ quê hương, nhớ quá khứ và cảm giác cô đơn của người đi xa giữa thời gian đang dần xế bóng, qua ca từ giàu chất thơ và nhịp điệu chậm buồn, bài hát khắc họa tâm trạng ngậm ngùi khi tuổi đời trôi qua cùng những mùa thu cũ phai tàn, để lại dư âm sâu lắng về sự vô thường của thời gian, nỗi nhớ không nguôi và vẻ đẹp man mác của ký ức đã xa.
“Hoài Thu” là ca khúc trữ tình mang đậm phong vị nhạc xưa của Thảo Hồ, như một dòng hoài niệm lặng lẽ chảy qua những hình ảnh ráng chiều, con đường sương phủ, tiếng tàu xa và bến cũ, gợi lên nỗi nhớ quê hương, nhớ quá khứ và cảm giác cô đơn của người đi xa giữa thời gian đang dần xế bóng, qua ca từ giàu chất thơ và nhịp điệu chậm buồn, bài hát khắc họa tâm trạng ngậm ngùi khi tuổi đời trôi qua cùng những mùa thu cũ phai tàn, để lại dư âm sâu lắng về sự vô thường của thời gian, nỗi nhớ không nguôi và vẻ đẹp man mác của ký ức đã xa.
Tone: [Am]
Bóng ngày [E7] trôi lặng lẽ về [Am] đâu
Bỏ lại nơi [Dm] đây vệt ráng [Am] chiều
Chút nắng vàng ơi sao cũng [Dm] vội
Bỏ lại mây [G] trời giữa cô [C] liêu.
Đường xưa hun [F] hút ôi dài [Dm] quá
Sương trắng [E7] mờ giăng nhạt lối [Am] về.
Đôi [A] lúc chạnh lòng năm tháng cũ
Một tiếng tàu xa cũng nhớ [F#m] quê
Tinh hà lóng [D] lánh như mắt lệ
Bóng lẻ trăng [Bm] khuya [E7] lạnh giữa [A] trời.
Bến [Am] xưa biết có còn ngóng [E7] đợi
Một cánh buồm [F] nâu mãi xa [Am] khơi
Người [Dm] đi viễn xứ dài năm [Am] tháng
Bao bận mười [E7] năm vẫn chưa [Am] về.
Ngoảnh [Am] lại ngày vàng thôi đã [F] xế
Ngậm [E7] ngùi thu cũ cũng tàn [Am] phai.
Học hát cùng giáo viên Đang cập nhật đang cập nhật.
Đang tải bình luận...