

“Thu ca” là ca khúc trữ tình của Phạm Mạnh Cương, mang đậm sắc thái nhạc xưa với không gian mùa thu bảng lảng sương khói, heo may và lá úa làm nền cho nỗi buồn ly khách, ca từ giàu hình ảnh gợi cảm giác lạnh lẽo, cô đơn và nhớ nhung khi chiều thu về cũng là lúc kỷ niệm cũ trỗi dậy, bóng dáng người xưa hiện lên mong manh trong tà áo, nụ cười và những con đường đã phai dấu, bài hát không kể một câu chuyện cụ thể mà trải lòng bằng cảm xúc, để nỗi nhớ hòa tan vào mưa gió, sương chiều và tiếng tiêu xa vắng, qua đó gửi gắm giá trị tinh thần của sự hoài niệm, của những mối tình và những mùa thu đã qua, đẹp nhưng buồn, mong manh và day dứt như chính kiếp người lữ thứ giữa dòng thời gian.
“Thu ca” là ca khúc trữ tình của Phạm Mạnh Cương, mang đậm sắc thái nhạc xưa với không gian mùa thu bảng lảng sương khói, heo may và lá úa làm nền cho nỗi buồn ly khách, ca từ giàu hình ảnh gợi cảm giác lạnh lẽo, cô đơn và nhớ nhung khi chiều thu về cũng là lúc kỷ niệm cũ trỗi dậy, bóng dáng người xưa hiện lên mong manh trong tà áo, nụ cười và những con đường đã phai dấu, bài hát không kể một câu chuyện cụ thể mà trải lòng bằng cảm xúc, để nỗi nhớ hòa tan vào mưa gió, sương chiều và tiếng tiêu xa vắng, qua đó gửi gắm giá trị tinh thần của sự hoài niệm, của những mối tình và những mùa thu đã qua, đẹp nhưng buồn, mong manh và day dứt như chính kiếp người lữ thứ giữa dòng thời gian.
Tone: [Am]
1. Lạnh lùng sương rơi heo [Am] may
Buồn ngơ ngác bóng chim [F] bay
Mây tím giăng sầu đó [C] đây
Ngày đi chiều mang sầu [Am] tới
Làn sương chiều thu lả [B7] lơi
Tiếng mưa rơi đều trên [E7] lối
Chiều về gieo thương với [Am] nhớ
Lòng người lữ thứ bơ [F] vơ
Nghe lá hoa rụng xác [C] xơ
Chiều thu về đây lạnh [Am] lẽo
Mà sương chiều rơi hắt [E7] hiu
Gió xa đưa nhẹ tiếng [Am] tiêu
ĐK: Nhớ ai chiều [Am] thu
Học hát ca khúc Thu ca | XUÂN THỦY DẠY HÁT cùng giáo viên XUÂN THỦY DẠY HÁT đang cập nhật.
Đang tải bình luận...
Nhẹ rung tà [F] áo
[A] Làn môi cười thắm như cánh hoa [Dm] đào
Cách xa vì [E7] đâu
Dù bao lần lá hoa phai [Am] màu
Rung chi cành hoa [E7] lá
Khi tà dương đã khuất non [Am] xa
2. Mầu chiều thu reo lá [Am] úa
Buồn se sắt nhớ thu [F] xưa
Tôi biết em chiều gió [C] mưa
Người đi về đâu ngàn [Am] lối
Màu hoa chiều thu úa [B7] phai
Xót xa cho lòng tê [E7] tái
Ngập ngừng sương rơi non [Am] xa
Chiều thu giăng lối cô [F] đơn
Nghe tiếng mưa sầu chứa [C] chan
Mà bóng chiều phai vì [Am] đâu
Mờ xoá tình quen biết [E7] nhau
Nhắc chi cho lòng đớn [Am] đau


