

“Sông quê” của Đynh Trầm Ca là một bản nhạc trữ tình đậm chất dân gian, nơi dòng sông quê trở thành chứng nhân cho một mối tình đầu trong veo nhưng dang dở, qua ca từ mộc mạc và giàu hình ảnh như bến lở bến bồi, con đò, cây mù u và cánh bướm vàng, bài hát khắc họa nỗi nhớ khôn nguôi của người xa xứ khi trở về chỉ còn thấy cảnh cũ đổi thay, người xưa không còn, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu lắng về ký ức quê hương, về tình yêu tuổi học trò ngây thơ mà day dứt, để dòng sông năm nào không chỉ chảy qua làng quê mà còn chảy mãi trong tâm hồn người đã từng thương.
“Sông quê” của Đynh Trầm Ca là một bản nhạc trữ tình đậm chất dân gian, nơi dòng sông quê trở thành chứng nhân cho một mối tình đầu trong veo nhưng dang dở, qua ca từ mộc mạc và giàu hình ảnh như bến lở bến bồi, con đò, cây mù u và cánh bướm vàng, bài hát khắc họa nỗi nhớ khôn nguôi của người xa xứ khi trở về chỉ còn thấy cảnh cũ đổi thay, người xưa không còn, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu lắng về ký ức quê hương, về tình yêu tuổi học trò ngây thơ mà day dứt, để dòng sông năm nào không chỉ chảy qua làng quê mà còn chảy mãi trong tâm hồn người đã từng thương.
Tone: [Em]
* [Em9] Hò....ơ....sông quê nước chảy đôi bờ
Để anh chín dại mười khờ thương [Am] em
1. Có một dòng [G] sông chảy tràn trong trí [Em] nhớ
Làng em bến [E7] lở, làng anh ở bến [Am] bồi
Mỗi ngày em [D] qua bên này sông đi [G] học
Dưới bến con [Em] đò chờ trong bóng mù [B7] u [E7]
Nhánh mù [Am] u con bướm vàng quanh [Em] quẩn
Anh bao chiều tàn thơ [Em7] thẩn qua [Am] sông
Em tan trường [D] về con đò lên bến [G]
Học hát ca khúc Sông quê | Thanh nhạc Phạm Hương cùng giáo viên Thanh nhạc Phạm Hương đang cập nhật.
Đang tải bình luận...
Áo lụa như mây [B7] bay ngược gió sông [Em] chiều
ĐK: [Am] Ơi, con sông [D] quê, bao năm đã lở đã [G] bồi
Đời bể [Em] dâu nên [Em7] anh cũng dạt quê [Am] người
Chiều nay bỗng [A] nhớ cây mù [Em] u
Dòng sông in [A] bóng em chiều [Em] thu
Về đây mới [B7] biết
Bên sông không còn mái nhà ngày [Em] xưa
2. Sóng đời cuốn [G] trôi lỡ rồi sông bên [Em] đó
Nhà em đã [E7] bỏ làng đi mãi không [Am] về
Mỗi ngày bên [D] sông không còn em đi [G] học
Ngọn gió reo [Em7] buồn, buồn trong nhánh mù [B7] u [E7]
Nhánh mù [Am] u, con bướm vàng không [Em] đậu
Câu ca từ thuở thơ [Em7] dại ru [Am] sang
Sông quê, trường [D] làng con đò trên cát [G] lở
Cũng vì em [B7] xa mà thành điệu nhớ não [Em] lòng.


