
“Một Ngàn Nỗi Đau” của Hứa Kim Tuyền là một bản ballad hiện đại mang màu sắc buồn, day dứt và đầy tự sự, kể về nỗi lòng của một người đến sau trong tình yêu, dù từng mơ về một hạnh phúc trọn vẹn nhưng cuối cùng vẫn phải chấp nhận cách xa, nhìn người mình thương có thể bình yên bên một người khác; qua những hình ảnh men say, khoảnh khắc 11 giờ 11 phút, đôi đường đôi ngả và câu hát “em vẫn chỉ là người đến sau”, ca từ khắc họa sự tổn thương của một trái tim yêu nhiều hơn nên đau lâu hơn, vừa tiếc nuối vì tình yêu dở dang, vừa cố giữ lại kỷ niệm cho riêng mình và mong người kia sớm quên đi, để rồi bài hát trở thành lời tự sự nghẹn ngào về những mối tình không sai nhưng không thể thành, nơi hạnh phúc từng rất gần lại hóa thành một ngàn nỗi đau âm thầm trong tim.
“Một Ngàn Nỗi Đau” của Hứa Kim Tuyền là một bản ballad hiện đại mang màu sắc buồn, day dứt và đầy tự sự, kể về nỗi lòng của một người đến sau trong tình yêu, dù từng mơ về một hạnh phúc trọn vẹn nhưng cuối cùng vẫn phải chấp nhận cách xa, nhìn người mình thương có thể bình yên bên một người khác; qua những hình ảnh men say, khoảnh khắc 11 giờ 11 phút, đôi đường đôi ngả và câu hát “em vẫn chỉ là người đến sau”, ca từ khắc họa sự tổn thương của một trái tim yêu nhiều hơn nên đau lâu hơn, vừa tiếc nuối vì tình yêu dở dang, vừa cố giữ lại kỷ niệm cho riêng mình và mong người kia sớm quên đi, để rồi bài hát trở thành lời tự sự nghẹn ngào về những mối tình không sai nhưng không thể thành, nơi hạnh phúc từng rất gần lại hóa thành một ngàn nỗi đau âm thầm trong tim.
1. [F] Anh, những lúc [Bb] say em hay thường [F] nghĩ
Nếu ngày xưa [Bb] ấy, em [C] đến sớm hơn thì [Am] sao? [D7]
Chắc có [Gm] lẽ ta đang [Bbm] vui với nhau
Chắc có [Am] lẽ ta đang [D7] say với nhau
[Gm] Một tình yêu, một [C] giấc mơ.
2. [F] Anh, đã mấy [Bb] tháng trôi qua khi [F] ta cách xa
Đôi đường đôi [Bb] ngả, giờ [C] ta cũng sắp xa [Am] lạ [D7]
Mỗi [Gm] đêm em nhớ về
Học hát ca khúc Một ngàn nỗi đau | THẦY GIÁO ĐỨC HƯNG cùng giáo viên THẦY GIÁO ĐỨC HƯNG đang cập nhật.
Đang tải bình luận...
Vào [Am] lúc 11 giờ 11 [D7] phút
[Gm] Nhưng chắc [C] anh chẳng nhớ em [F] đâu.
ĐK:
Vì em vẫn [Bb] chỉ là người đến [Bbm] sau
Vẫn mang trong [Am] mình một ngàn nỗi [D7] đau
Và có lẽ [Gm] chắc giờ này, anh [C] đang hạnh phúc bên [F] người.
Vì em vẫn [Bb] mãi là người đến [Bbm] sau
Mãi mang trong [Am] mình một ngàn nỗi [D7] đau
Mong anh [Gm] sớm quên em người [C] anh đã từng yêu [F] thương.
* [Bb] Trong tình yêu có [Bbm] lẽ ai yêu hơn
[Am] Sẽ là người tổn [D7] thương nhiều hơn
Sẽ [Gm] lâu lành hơn cũng [C] như mất nhiều năm [F] hơn để quên đi.
[Bb] Nhưng vì do quá [C] yêu
Nên càng hạnh [Am] phúc lại càng thấy nâng [D7] niu
Kỷ niệm em [Gm] xin giữ, còn người hãy cứ [C] đi đi.
Tăng tone [F] -> [G]
ĐK:
Vì sao anh [C] nỡ làm tim em nát [Cm] tan
Đến đây vội [Bm] vàng rồi lại dở [E7] dang
Tình yêu cứ [Am] ngỡ dịu dàng bỗng [D] dưng lại hóa bẽ [G] bàng.
Vì em vẫn [C] mãi là người đến [Cm] sau
Mãi mang trong [Bm] mình một ngàn nỗi [E7] đau
Mong anh [Am] sớm quên em người [D] anh đã từng yêu [G] thương.